Trường lạm thu, cha mẹ nghèo méo mặt

Xã hội

Trường lạm thu, cha mẹ nghèo méo mặt

(PL)- Chuyện lạm thu tiền trường mỗi đầu năm học như một điệp khúc nhưng không nói không được.

Bản tin liên quan

Năm nay nhiều trường trong cả nước còn thu đậm hơn năm trước, như có trường ở Đồng Tháp, Hải Phòng đề nghị thu khủng hơn chục triệu đồng/học sinh. Nhưng ông hiệu trưởng trường tiểu học ở Đồng Tháp bị tố dự kiến thu hơn 16 triệu đồng đã trả lời báo chí tỉnh queo rằng: “Trường không chủ trương, do phụ huynh bột phát”. Lạ thật, họ “tự nguyện” đóng góp mua sắm tivi, quạt máy mang vào trường mà ông hiệu trưởng bảo rằng không biết! Vậy là hội cha mẹ học sinh đã “qua mặt” ban giám hiệu lén lút mua sắm?!

Điệp khúc lạm thu tiền trường

Sáng Chủ nhật vừa ra tới quán cà phê tôi đã nghe có người lớn tiếng về chuyện lạm thu tiền trường. Tiếng cô chủ quán vừa chế cà phê vừa nói oang oang với một ông khách: “Thằng con tui mới vào lớp 1 mà đóng tiền đầu năm tới gần 5 triệu đồng, ná thở luôn. Mấy ổng nêu lý do là trường chật, học sinh đông, phải đầu tư xây dựng thêm và đủ thứ chi tiêu gì nữa... Tôi không hiểu sao trường công lập, do Nhà nước lấy tiền thuế của dân làm, rồi lương giáo viên này nọ đều là tiền thuế dân đóng cả mà còn bắt đóng đủ thứ vậy?”. Cô thấy ông thầy giáo hưu trí vừa bước vô quán bèn... “chuyền banh” cho ông!

Ông thầy giáo nhà trong ngõ, nguyên là hiệu trưởng một trường THCS, về hưu non do mất sức gần mười năm nay. Ông phân trần với cô chủ quán: “Thời tôi làm hiệu trưởng hăm mấy năm trước, trường cũng có thu nhưng chỉ thu những khoản rất thiết yếu mà bấy giờ ngân sách nhà nước eo hẹp không đủ đáp ứng chứ không thu tràn lan như bây giờ”. Rồi ông cố vớt vát cho các đồng nghiệp: “Nói vậy nhưng hiện nay ở TP mình, tôi biết nhiều trường vẫn cố gắng chỉ thu những khoản cần thiết tối thiểu thôi”.

Bà Hai Bê, Chủ tịch hội người cao tuổi phường, đi chợ về ghé quán uống ly trà đá, nói với ông thầy giáo mà như trả lời cô chủ quán: “Thời tôi đi học những năm sáu mươi, bảy mươi, trường học và bệnh viện phân biệt rõ ràng công tư. Chỉ học sinh học trường tư mới phải đóng học phí hằng tháng, giá học phí tùy mỗi trường. Còn học sinh trường công lập mỗi năm chỉ đóng niên liễm, tôi nhớ số tiền không nhiều. Bây giờ trường công lập mà thu học phí thì thật kỳ lạ”.


Năm học nào cũng ồn ào chuyện lạm thu nhưng đâu lại vào đó.

Cha mẹ nghèo méo mặt

Đi tập thể dục về tới chân cầu thang, gặp chị tổ trưởng tổ vệ sinh chung cư đã nghe chị than thở: “Anh biết không, hôm rồi đầu năm học tôi đi họp cho hai đứa con, về tới nhà muốn xỉu luôn”. Tưởng chị bị bệnh gì, tính hỏi chị đã nói: “Tôi “chạy sô” họp từ trường này qua trường kia cho hai đứa nhỏ, rồi ôm hai cuốn sổ đóng tiền về, ông nhà tôi đọc xong mặt mày méo xẹo, vì gom cả nhà cũng không đủ đóng. Ổng bảo có lẽ phải bán xe thôi. Chiếc Wave ổng mới mua hồi Tết, tiền dành dụm mấy năm trời. Anh coi có ai cần giới thiệu tôi bán cho được giá một chút, chứ đem ra tiệm họ thu mua rẻ lắm”.

Đúng lúc cậu cầu thủ bóng đá ở tầng năm mà tôi chưa biết tên vừa đi tập về nghe chuyện, nói: “Thiếu bao nhiêu cháu cho cô mượn đóng cho mấy em. Nói chú đừng bán xe, nó là cái chân chạy kiếm cơm, bán rồi lấy chi ổng đi làm ăn. Cháu vừa lãnh lương và thưởng CLB thăng hạng được hơn 5 triệu đồng chưa xài tới. Chờ cháu lên phòng lấy đưa cô, khi nào có trả cháu”. Chị tổ trưởng vệ sinh mắt sáng lên, cám ơn cậu cầu thủ rối rít, chỉ xin mượn 3 triệu đồng thôi. Tôi cũng vui lây vì tình nghĩa xóm giềng trong lúc khó khăn.

Còn vợ chồng ông Ba (hộ kế bên) cũng đang ngồi trên lửa vì hạn chót đóng tiền cho hai đứa con sắp hết mà cả vợ chồng chưa có cách gì xoay xở đủ. Đứa con gái lớn học lớp 11, thằng em học lớp 9. Mặc dù trường THCS của thằng em và cả trường THPT của con chị đều ở vùng ven thuộc loại thấp cấp nên tiền trường cả hai đứa cũng thuộc loại thấp so với mặt bằng chung của TP nhưng cũng phải đóng gần 5 triệu đồng. Ông Ba nói: “Vợ chồng tôi mới gom góp được 3 triệu đồng, mai là hạn chót rồi, anh cho tôi mượn 2 triệu đồng đóng cho sấp nhỏ, cuối tháng tôi gửi lại”. Mặc dù không dư giả gì nhưng tôi cũng khó từ chối ông bạn hàng xóm.

PH.Đ.NGUYÊN CHƯƠNG

BÌNH LUẬN

Nguyễn Quốc Việt

Gửi Tòa soạn: - Tít bài báo nói "Cha mẹ nghèo" méo mặt: Thưa nhà báo, hộ nghèo và cận nghèo thì nhà nước đã có chính sách miễn học phí, miễn mua BHYT; em nào học giỏi còn có thể nhận học bổng. - Việc lạm thu nếu có chỉ chủ yếu ở các trường đô thị - nơi kinh tế phát triển, chứ ít xảy ra ở nông thôn. - Việc đầu năm lo cho con tiền trường đâu phải là việc mới mẻ. Cha mẹ có trách nhiệm, phải chuẩn bị từ trước trong mấy tháng hè. Báo chí nên nhắc phụ huynh chuẩn bị chu đáo cho con; thay vì giật tít, câu view vuốt ve dư luận như thế...

Anh Bay

Thưa bạn Nguyễn Quốc Việt, bạn góp ý bài viết. Theo cá nhân suy nghĩ của tôi bạn thuộc tầng lớp khá giả nên bạn mới có quan niệm như vậy. Nếu bạn đến những quận huyện ngoại thành bạn sẽ hiểu. Công nhân lao động người nhập cư TPHCM làm việc. Lương trung bình 1 tháng 5 triệu >>> Tiền phòng trọ 1 t 5, tiền ăn cho gia đình 4 người 1 tháng 2 triệu. Tiền xăng xe 500, Nếu không đau ốm mới dư được 500 ngàn. 2 đứa con đi học. Đóng tiền đầu năm chắc dễ không méo mặt. Bạn nói hộ nghèo, hộ cận nghèo miễn học phí, miễn BHYT lấy đâu ra với người dân nhập cư? Tòa soạn - PV viết bài thực tế hiện trạng của người dân lao động nghèo. Có gia đình nào không muốn cho con ăn học? Chủ trương nhà nước xóa nạn mù chữ. Những khoản thu bất hợp lý khiến trẻ em vì hoàn cảnh khó khăn, không được đi học bạn đỗ lỗi là gia đình? Không chuẩn bị trước? Bạn không khác gì vô cảm, không hiểu nổi khổ của người dân lao động, chạy ăn từng bữa. Báo chí nói lên hiện trạng thực tế xã hội không phải câu view vuốt ve dư luận. Như bạn tưởng. Ngòi viết của báo chí là vũ khí bảo vệ mọi tầng lớp nhân dân, đem lại sự thật, không phải báo chí nhảm nhí như mạng xã hội, câu view câu like, bạn đừng thiếu văn hóa xem thường báo chí như trang mạng xã hội. Trong tương lai gia đình bạn gặp cảnh áp bức, oan sai,bạn nhờ tiếng nói của báo chí, lúc đó bạn mới biết báo chí là tiếng nói ngôn luận, đem lại công bằng và lẽ phải cho mọi người. Không phải để được câu view câu like như bạn tưởng...

QK 7

Đọc những lời chia sẽ của Nguyễn Quốc Việt thật là vô cảm kém hiểu biết. Nói mà không có suy nghĩ. Báo Pháp luật TPHCM - PLO Là cơ quan báo chí chính thống, chịu trách nhiệm khi đăng tải bài viết. Tiếng nói của báo đã giúp biết bao nhiêu người thoát bị oan sai áp bức, biết bao nhiêu người ốm đau nghèo khổ được giúp đỡ, biết bao nhiêu bọn tham nhũng hối lộ vào tù v&v... PV Báo TPHCM - PLO thi ân bất cần báo. Câu view để được gì? Tòa soạn đăng ý kiến chia sẽ của bạn để mọi người nhận xét trình độ và sự thiếu hiểu biết của bạn về báo chí VN.

Anh Bay

Tác giả PH. Đ. NGUYÊN CHƯƠNG có bài viết thật không sai rất thực tế hoàn cảnh hiện nay của người dân lao động. Còn một chuyện chưa nghe quý vị nói tới. Học sinh lớp 1 bán trú. Tiền ăn trưa là 35 ngàn cho 1 xuất ăn ( Trường Trần Văn Ơn phường Bình Hưng Hòa B quận Bình Tân TPHCM) Có hợp lý? Trong khi người lao động tại địa phương ăn cơm bình dân chỉ 20 ngàn ( trà đá và trái chuối không tính tiền). Thử hỏi đứa bé 6 tuổi xuất ăn 35 ngàn? Ai ra quyết định? Ai kiểm tra các cháu được ăn gì buổi ăn trưa? Giá cả có hợp lý? Vì hoàn cảnh người lao động phải để con học bán trú. Nhà nước không thu học phí học sinh cấp 1. Nhưng mỗi tháng đóng tiền bán trú 1 học sinh cũng trên 1 triệu 200 ngàn, ( tiền ăn, tiền điện, tiền nước uống, tiền phục vụ) Trong khi 1 xuất ăn của người lao động công ty thu 20 ngàn cho 1 xuất ăn.

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM