Nhỏ chép văn mẫu, lớn ‘đạo’ thơ

Xã hội
(PL)- Thật không thể nào tin và cũng không thể hiểu nổi một nhà thơ cũng có tên tuổi như Phan Huyền Thư lại “đạo” thơ của một nhà thơ nữ khác, công khai in vào tập thơ mình!

Bản tin liên quan

Cho đến khi không còn cách gì chối cãi cái tội “đạo” thơ, cô mới chính thức xin lỗi nhà thơ Thường Đoan, thừa nhận sáng tác bài Bạch lộ sau bài Buổi sáng và khẳng định sẽ tiêu hủy bài thơ của mình trong lần in sau.

Thư xin lỗi mà đọc thấy mắc cười, thất vọng làm sao! Bài thơ cóp sao lại gọi là sáng tác? Phải gọi là “tối tác” mới đúng! Lại còn bảo sẽ tiêu hủy bài thơ của mình? Sao gọi là “thơ của mình” khi chép của người khác? Trong thư xin lỗi, Huyền Thư còn viết: “Mong chị chấp nhận lời xin lỗi để lương tâm chị được thanh thản” và mong hai tác giả cùng vượt qua thời khắc tồi tệ và có thể tiếp tục sáng tác. Nghe rất buồn cười, bởi người “đạo” thơ mới bị lương tâm (nếu có) cắn rứt và cần vượt qua thời khắc tồi tệ chứ sao người bị “đạo” thơ lại phải vượt qua? Có vẻ như cô nhà thơ này bị khủng hoảng nặng. Và nếu cô vượt qua được, rồi tiếp tục làm thơ, liệu người đọc có còn tin tưởng đọc thơ cô khi “cái sẹo” quá lớn này không dễ gì phai mờ trong tâm thức những người yêu thơ?

Chuyện “đạo” văn, “đạo” thơ ở nước ta những năm gần đây liên tục xảy ra. Nhiều sách biên khảo“xào nấu”, thậm chí chép nguyên xi nhiều đoạn, nhiều chương các công trình biên khảo nghiêm túc của các tác giả uy tín. Hoặc những người “cầm nhầm” thơ, truyện người khác thường chỉ là những em học sinh, sinh viên không có năng khiếu viết lách nhưng muốn nổi tiếng - ít ra với bạn bè - bởi các em đã quen việc thầy cô dạy văn khuyên chép những bài văn mẫu; hoặc những kẻ thích văn chương nhưng bất tài lại muốn nổi tiếng bằng… tài năng kẻ khác! Vì họ là những kẻ vô danh nên nếu bị phát hiện thì bất quá tòa báo công bố hủy bỏ “tác phẩm” ấy và họ biến khỏi văn đàn thôi. Thế nhưng trường hợp Phan Huyền Thư, một tác giả thơ đã có hơn 20 năm cầm bút, có một vài tác phẩm được nhiều người biết đến lại đi làm cái chuyện “đạo” thơ đã làm nhiều người - nhất là trong giới cầm bút quá bất ngờ, thất vọng và cả đau xót.

Trong giới sáng tác (nhà thơ, nhà văn, nhạc sĩ…) nếu chỉ cần ai đó bảo rằng bài thơ của ông có hơi hướng bài thơ nổi tiếng nọ; hoặc truyện ngắn của bà na ná một đoạn truyện của nhà văn lừng danh kia; hay khúc nhạc này nghe ngờ ngợ bài hát nọ… thì những tác giả đó đã cảm thấy bị xúc phạm rồi. Bởi lòng tự trọng và tự ái của người sáng tạo to bằng… trời - nói theo cách ví von của nhà văn quá cố Võ Hồng: “Nhà văn như ông trời. Bởi nhà văn muốn nhân vật chết là cho chết, muốn cho sống thì sống!”. Tuy vậy nhà thơ, nhà văn, nhạc sĩ cũng có khi chịu ảnh hưởng một tác giả mà mình yêu thích. Nhưng nếu ảnh hưởng thì chỉ ảnh hưởng phong cách hành văn hoặc một ý thơ, một nhịp điệu thôi…

PHẠM CHU SA

BÌNH LUẬN

Len

Neu nhu vay hoai thi hai tieng: Ke-Si tu xua den nay con ra tro trong gi!

Võ Chí Tâm

Đây là bài học đắt giá. Ở nhà trường hiện nay được bao nhiêu bài văn học sinh tự làm? Toàn là chép bài mẫu hết. Tại sao không gọi là ăn cắp mà gọi hoa mỹ thê? Thật là xấu hổ, nếu kết luận là ăn cắp thơ thì nên xử lý nghiêm khắc «nhà thơ thẩn» nầy.

Công Tâm

Sáng nay , CN 25/10/2015 báo PL TP-HCM đăng bài viết của nhà thơ , nhà báo Phạm Chu Sa trên mục "Câu chuyện văn hóa " liên quan đến việc đạo thơ của Phan Huyền Thư . Tôi thực sự cảm thấy rất vui bởi vì ông đã lên tiếng bênh vực lẽ phải , phê phán thẳng thắn những điều giả dối và sai trái . Ông Phạm Chu Sa đã dũng cảm kết luận Phan Huyền Thư đã đạo thơ của nhà thơ Thường Đoan , điều mà HNVHN còn dùng dằng nước đôi bảo rằng chưa thể kết luận ?. Ngòi bút quả thật sắc bén hơn cả lưỡi gươm (Danh ngôn nước ngoài) , khi người ta dùng nó bằng cả khối óc và trí tuệ của mình vào mục đích tốt đẹp thì nó sẽ càng tuyệt vời hơn .Theo Edward Bulwer Lytton :"Khi một lời nói dối bị thế giới bắt gặp , nó liền bị tìm cách thủ tiêu với nỗ lực tới mức đáng ngạc nhiên . Anh đập vào đầu nó cho tới khi nó dường như đã tan tác cả linh hồn . Và hãy nhìn xem ! ngày hôm sau nó đã lại nhơn nhơn khỏe mạnh " .Xin cảm ơn nhà thơ Phạm Chu Sa , ông đã cho tôi niềm hy vọng rằng cây cong sẽ không chết đứng mà là sẽ chết cong dưới những ngòi bút mạnh mẽ không nhân nhượng , không thỏa hiệp với cái xấu .

Trần Quang Dinh

Chắc vậy ! Nghĩa là sẽ có ....đạo thơ DÀI DÀI ở thì ...TƯƠNG LAI ?

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM