Làm từ thiện như người Sài Gòn

Xã hội

Làm từ thiện như người Sài Gòn

(PLO) - “Mấy hôm nay họ đến cho các cháu quà, lì xì cho các cháu tiền nữa. Nhiều người lắm, họ đến tặng quà rồi họ đi, chẳng ai nói tên tuổi. Con tôi cũng được nhận. Vậy là tối nay hai bố con có tiền về nhà kịp đón giao thừa rồi”, ông Lê Văn Thăm (Tây Ninh) cười hồn hậu.

Bản tin liên quan

Ông Thăm có con gái đang điều trị bệnh Ung thư máu ở đây đã nhiều năm nay. Mấy hôm trước ông đưa con lên tái khám, giờ cha con ông đang đợi bắt xe dù về quê: “Giờ này may ra chỉ còn xe dù thôi. Giao thừa nó nhớ nhà lắm, tui cũng nhớ nên chỉ đợi có xe là về thôi”, ông Thăm chia sẻ.


 Ông Lê Văn Thăm (Tây Ninh) _Ảnh: NGUYỄN TRÀ

Chúng tôi có  mặt tại bệnh viện Ung bướu TP HCM (Nơ Trang Long, phường 7, Bình Thạnh) vào chiều cuối năm. Nắng đã nhạt dần sau những tàng cây, bệnh viện với tường vôi màu trắng và thoảng mùi thuốc sát trùng đặc trưng, chỉ còn một số bệnh nhân bệnh nặng, tái khám hoặc không có tiền về quê còn ở lại.

17h30 phút có tiếng người ý ới gọi nhau: “Các cháu lại xếp hàng nào, có người tới tặng quà”. Những đứa trẻ hồn nhiên theo thứ tự đứng thành 4 hàng. Người phụ nữ ăn mặc sành điệu đến, chẳng cần giới thiệu mình là ai, đến từ đâu, làm nghề gì, chị chỉ mỉm cười hồn hậu lì xì cho mỗi em nhỏ 100.000 đồng. Tất cả diễn ra vẻn vẹn chưa đến 15 phút. Khi tôi muốn tới bắt chuyện thì chị đã nhanh chân bước ra ngoài. Tôi hỏi: “Cô ấy là ai”, tất cả mọi người đều lắc đầu không biết.


Người phụ nữ  (áo đen cam) lặng lẽ đến lì xì cho những đứa trẻ rồi ra về_Ảnh: NGUYỄN TRÀ 

Chị Nguyễn Thị Loan (Sóc Trăng) kể hai hôm nay có nhiều cá nhân đến tặng quà cho người bệnh và trẻ em đang điều trị ở đây. Người cho tiền, người cho quà: kẹo bánh, bánh chưng, bánh Tét… Chị bảo từ mồng 1 đến mồng 3 những người ở lại sẽ được nhận cơm từ thiện của chùa, bệnh viện. Riêng những phần quà đó chị để dành cho Tết, năm nay không phải lo mua sắm gì nữa rồi. “Chẳng ai để lại tên tuổi gì đâu. Người Sài Gòn là vậy đó”, chị Loan cười.
Niềm vui hiện rõ trên gương mặt của người cho và nhận. Niềm vui bình dị đến với những người bệnh và thân nhân của họ trong những ngày cuối năm. Một khoanh giò, vài chiếc bánh chưng, tiền lì xì cho những đứa trẻ nhỏ…phần nào giúp họ vơi đi nỗi nhớ nhà và có một cái Tết ấm áp nghĩa tình.

NGUYỄN TRÀ

BÌNH LUẬN

Việt

Những việc làm tuy nhỏ nhưng lớn thi ân bất cầu báo khi đã cho là không cần nhận lại...người saigon nghĩa tình,nói ít làm nhiều,chơi ra chơi làm ra làm,biết sẻ chia... dân nam bộ rất chân chất không cầu kỳ khách sáo,bản chất người Nam bộ rất hiền.

Nguyễn Quỳnh

Tôi xin gửi lời đến anh Bùi tá Vinh . Làm việc thiện thì có cho biết danh tánh hay không cũng là làm việc tốt. Không cho biết danh tánh vì không muốn người nhận việc thiện phải mang ơn, đó là một yếu tốt làm cho việc thiện có ý nghĩa hơn. Làm việc thiện mà yêu báo đài đăng danh tánh cũng vì muốn tốt hơn cho việc kinh doanh của người làm việc thiện, đó không phải là xấu. Việc mong muốn cho người khác biết đến mình với ấn tượng tốt là điều mà ai cũng muốn, và một điều bạn cũng nên nghĩ đến đó là mình phải giúp được bản thân mình tốt thì mới có nhiều điều kiện giúp người khác tốt hơn. Việc quảng bá thương hiệu qua từ thiện cũng là một hình thức kinh doanh, bạn kinh doanh tốt thu lợi nhiều bạn sẽ có nhiều cơ hội làm việc thiện hơn, đó chẵn phải cũng là việc tốt sau!?

Bùi tá Vinh

qua tìm hiểu của những người lớn tuổi gốc ở SÀI GÒN,thì việc làm từ thiện giúp người khó khăn hoạn nạn là " máu" của dân gốc rễ SÀI GÒN là vậy và họ làm đúng như trong kinh Phật dạy" vô lậu" nghĩa là làm không cần ai biết đến tên tuổi,địa chỉ mình ở đâu. Chứ không như ngày nay cũng gọi là người sống ở SÀI GÒN, khi họ làm từ thiện thì cần phải báo chí hoặc đài truyền hình đưa tin để người khác biết" mình là ai".

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM