7 năm bế tắc khi tranh cãi tiền nong với vợ

Xã hội

7 năm bế tắc khi tranh cãi tiền nong với vợ

Hiện tại, với thu nhập của gia đình, theo tôi vẫn đủ, nhưng theo vợ thì thiếu. Tôi đề nghị vợ cắt bớt các khoản chi tiêu không cần thiết, nhưng vợ phản đối.

Bản tin liên quan

Tôi năm nay 30 tuổi, lập gia đình được 7 năm, vợ sắp sinh thêm em bé thứ 4. Kinh tế gia đình chỉ đủ ăn, hiện vẫn ở nhà thuê. Vợ tôi là giáo viên mầm non, nghỉ việc đã 2 năm từ khi sinh cháu thứ 3. Hiện tại đang thử việc ở một trường mầm non.

Tôi đang làm cộng tác viên cho một công ty của nước ngoài, chuyên về an toàn của xe hơi. Thu nhập hiện tại của tôi chỉ đủ trang trải chi phí trong gia đình, không thể tiết kiệm gì thêm. Cháu lớn đã vào lớp 1, một buổi học ở trường, một buổi gửi ở nhà cô chủ nhiệm. Hai cháu nhỏ đang học mẫu giáo.

Bản thân tôi đã trải qua cuộc sống rất khó khăn, bữa ăn tuổi thơ chỉ cơm độn khoai mỳ nên chủ trương của tôi là luôn tiết kiệm, tích lũy. Chấp nhận khó khăn thực tại để có gì đó cho ngày mai. Vợ tôi thì lo lắng con cái thiếu cái này, thiếu cái kia, không bằng bạn bằng bè. Mâu thuẫn lớn nhất trong gia đình là vấn đề chi tiêu.

Từ trước đến giờ chuyện tiền bạc tôi hoàn toàn giao cho vợ quản lý. Mọi thu nhập tôi đều đưa hết cho vợ. Khi thấy tình trạng gia đình thiếu hụt, phải vay mượn, tôi đã bàn với vợ lên kế hoạch chi tiêu rõ ràng. Hiện tại, với thu nhập của gia đình, theo tôi thì vẫn đủ, nhưng theo vợ thì thiếu. Tôi đề nghị cô ấy cắt bớt các khoản chi tiêu không cần thiết, vợ bảo không thể cắt khoản nào. Kinh tế thiếu hụt, vợ vẫn muốn cho cháu lớn đi học bóng rổ, cháu nhỏ đi học múa ba-lê.

Hiện tại vợ hay cho người thân mượn tiền, lúc lại mượn tiền của người thân. Chuyện này cô ấy không nói gì với tôi. Đôi lần tôi thấy vợ trả tiền hoặc nhận tiền của người thân, lúc đó tôi hỏi vợ mới nói. Mâu thuẫn đỉnh điểm khi vợ thông báo tiền lương tháng này phải trả nợ cho em vợ thế này, trả cho mẹ vợ thế nọ. Sẵn có tiền trong túi, tiện đường tôi ghé vào trả nợ cho mẹ vợ, thì mẹ vợ bảo tôi cầm về đi vì mẹ vợ vẫn còn nợ tiền vợ tôi (những khoản nợ này tôi không hề hay biết). Về nhà hỏi vợ thì vợ bảo không biết là mẹ nợ cái gì.


 

Chỗ làm việc của vợ xa nhà nên đi sớm về trễ, việc chăm sóc các con lúc này chỉ một mình tôi làm. Sáng 6 giờ dậy, cho cháu lớn ăn sáng, rửa mặt thay quần áo cho hai cháu nhỏ rồi đưa cả ba cháu tới trường. Chiều về đi chợ, ghé đón các cháu. Về nhà là nấu ăn, tắm rửa cho các cháu. Đợi vợ về cả nhà cùng ăn cơm. Sau đó lại dọn dẹp, cho các con đi ngủ, chuẩn bị đồ dùng cho ngày mai.

Mỗi lần hai vợ chồng ngồi lại với nhau để nói chuyện thu chi là chỉ cãi nhau, hoàn toàn không thể thống nhất theo một hướng chung. Vợ luôn cảm thấy hài lòng với cuộc sống hiện tại, không có mơ ước gì xa xôi. Rằng vợ thích cuộc sống như thế này, giàu có chỉ sợ chồng sinh hư. Riêng tôi, nhìn quanh thấy bạn bè đã ổn định, nhà cửa đàng hoàng, mình vẫn ở nhà thuê, nay đây mai đó, rất chạnh lòng. Con cái lớn dần, tôi cũng mong mình có một mái nhà riêng, ổn định cuộc sống. Nhưng với tình cảnh thực tại thì đó là ước mơ xa vời.

Vợ mang bầu lần này có vẻ mệt. Đi làm về, tắm rửa, ăn cơm rồi đi ngủ. Tôi hoàn toàn cảm thông với vợ, không thấy phiền não gì. Nhưng càng ngày càng cảm thấy mệt mỏi về tinh thần. Cuộc sống khó khăn, vợ chồng cứ lục đục chuyện tiền bạc. Nhiều lúc chiến tranh lạnh, không nói gì với nhau mấy ngày. Lúc này, tôi hay cảm thấy mình trống rỗng, nhìn vợ chẳng có cảm xúc gì. Đôi khi tự hỏi tình yêu dành cho vợ còn không? Trong đầu có ý định chia tay vợ bởi tiếp tục cuộc sống như thế này không biết tương lai ra sao. Vợ chồng ngày càng xa cách, mâu thuẫn.

Tuần này là kỷ niệm 7 năm ngày cưới mà phải viết ra những dòng này tôi thực sự đã quá bế tắc. Mong mọi người cho tôi lời khuyên.

Theo Việt Anh708 (Ngôi sao)

BÌNH LUẬN

thuong

Bạn cần quản lý chi tiêu tốt hơn. Hàng tháng bạn nên dành riêng một khoản tiết kiệm để dành cho việc đầu tư nhà đất sau này rồi hãy bàn bạc với vợ nên chi tiêu thế nào. Nếu vợ có tính tiêu hoang thì hàng ngày hai vợ chồng cần ghi chép lại các thứ đã chi rồi cuối tháng cộng sổ. Từ đó tháng sau các bạn thấy nên tiết kiệm khoản nào thì trao đổi với nhau. Hai vợ chồng với 4 đứa con mà không có thu nhập thêm mà chi tiêu không tiết kiệm thì sẽ sớm khủng khoảng. Giá mà bạn dừng lại chỉ có 2 con thì cuộc sống đỡ vất vả hơn.

Gia Bảo

Tôi phục bạn luôn đấy. Mới 30 tuổi thôi mà đã sắp bốn cháu rồi. Sao lúc trước hai bạn không kế hoạch vậy? Theo tôi nghĩ nếu lúc trước bạn dừng ở cháu thứ 2 hoặc 3 là tốt rồi. Gia cảnh đang khó khăn mà bạn liên tục 4 cháu thì sao tránh khỏi việc thiếu trước hụt sau. Thôi cố gắng cày thêm để lo cho con mình được đầy đủ nha bạn, chúc hai bạn hạnh phúc.

Ngọc Linh

Cả hai vợ chồng anh đều là công chức ăn lương ở nhà thuê mà dám sinh những bốn đứa con là anh tài giỏi hơn người rồi mà còn mong lời khuyên gì của ai nữa, chỉ còn nước khuyên anh cho vợ sinh thêm vài đứa nữa rồi tới đâu thì tới, những người có hoàn cảnh giống anh thì cũng đang rối bời, những người có môt, hai con thì lấy gì mà viết cho anh ? Cái tài thứ hai của anh là nghĩ đến chuyện chia tay nữa chứ, bó tay. Có sức làm thì có sức chịu, lâu nay anh trao cho vợ quyền gì thì cứ như vậy đi.

Duy Kha

Vợ chồng nào cũng có trục trặc, cãi cọ, không bao giờ có cặp nào cũng yêu nhau như lúc mới quen đâu . Cô vợ bạn được cái ưu điểm là đẻ tốt và bằng lòng với cái gì mình có không ham giàu, không tiêu xài cho cá nhân chỉ lo cho con là tốt lắm đấy . Nếu cô ấy mà chi tiêu cho làm đẹp và bài bạc thì bạn chỉ có nước thứ 1 là ly dị, thứ 2 là ra cầu Bình Lợi gặp ông Ba Chúc . Không nên khắt khe, chi li về tiền bạc với vợ, có thể bạn thành lập quỹ đen để tiết kiệm chi cho xây dựng cơ bản .

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM