Khi cô Kỳ nói tiếng Anh!

Văn hóa
Clip phỏng vấn Lý Nhã Kỳ ở Nam Phi cách đây hai năm - khi cô còn làm đại sứ du lịch Việt Nam bỗng xuất hiện khiến dư luận xôn xao, kẻ bổ ngửa, người bổ nghiêng, chê bai, chế giễu. Tại sao, tại sao vậy?

Bản tin liên quan

Nếu nghe một anh Tây thốt lên: “Ôi, chậu cây của tôi vừa bị ngã khỏi ban công”, thay vì “Chậu cây của tôi vừa bị rơi từ ban công xuống” và thấy tiếng Việt trọ trẹ của ảnh là dễ thương, đáng yêu, thì một cách công bằng, cũng phải thấy dễ thương, đáng yêu khi nghe Lý Nhã Kỳ nói: “Đzây kèn sính. Đzây kèn song. Đzây ken đen xì. Ô, xâu guôn đờ phùn!”, có thể hiểu là “They can sing. They can song*. They can dance. Oh, so wonderful!”. Đáng yêu chứ, tại sao không?

Có 1.001 lời giải thích cho các thái độ tiêu cực kia. Nhưng hầu hết sẽ xoay quanh một phản-ứng-gốc: sự bất ngờ. Người ta bị bất ngờ, rằng một Lý Nhã Kỳ từng được Cục trưởng Nguyễn Văn Tình của Cục Hợp tác Quốc tế thuộc Bộ VH-TT&DL giới thiệu trước báo chí là “giỏi tiếng Anh, tiếng Đức và cả tiếng Trung Quốc”, hóa ra chỉ nói được tiếng Anh “bồi” đầy lỗi ngữ pháp, ngữ vựng và ngữ âm, với thứ giọng không khác mấy tiếng rao “Sơ sơ! Ma đam, ma đam! Bai pốt cạc! bai sú vơ nia!” (Sir, Sir! Madam, Madam! Buy postcard! Buy souvernir!) thường nghe thấy trên khắp thế giới từ những người bán rong hàng lưu niệm cho khách du lịch, chứ không phải kiểu tiếng Anh lịch lãm xứng danh đại sứ của nền du lịch có câu khẩu hiệu “Vietnam - the hidden charm”.

Và rằng một Lý Nhã Kỳ thường trả lời phỏng vấn báo đài trong nước bằng một giọng Việt đớt đớt, như thể sau nhiều năm ở nước ngoài, nói tiếng nước ngoài, bị lạc phát âm tiếng Việt, hóa ra lại là người có thể trả lời phỏng vấn bằng tiếng Anh với một âm giọng rất Việt Nam: “Am li nha ki, àm bát xơ đơ chua rít giầm ọp Việt Nam” (I’m Ly Nha Ky, ambassador tourism** of Vietnam) và lộ cả cách phát phụ âm r và s rất Nam Bộ: “Am xâu xặp roai èn ve ri hép pi…” (I’m so surprise and very happy)!

Sau sự bất ngờ, có một chuỗi phản ứng khác diễn ra âm thầm và khó thấy bên trong mỗi người: Nhận thức về một sự thật, một sự giả dối. Như vậy, sự chê bai, chế giễu của dư luận về clip phỏng vấn nọ không phải là vì ghen tức, đố kỵ, như lời bênh vực đầy ngụy biện được vài người và vài báo lá cải đưa ra. Không thể như thế! Không thể quy những phản ứng tiêu cực kia là thói xấu điển hình của người Việt, rồi nói xấu người Việt để ngụy biện cho những cái xấu xa của mình và đồng bọn. Những phản ứng tiêu cực đó cần được hiểu là phản ứng cuối cùng, trong chuỗi diễn biến: bất ngờ, nhận thức lại và nhận ra sự thật. Một sự thật mà họ đã không hề biết về Lý Nhã Kỳ, người có tên khai sinh là Trần Thị Thanh Nhàn.

Giờ hãy đừng gào ầm hay chế giễu về khả năng nói tiếng Anh của Nhàn nữa, mà hãy ngồi xuống và tự hỏi: “Vì cái gì hồi đó Bộ VH-TT&DL chọn cô ấy làm đại sứ du lịch? Vì cái gì?”.

MAI HƯƠNG

* Sau động từ “can” (có thể) phải là một dạng động từ nguyên mẫu. “Song” (bài hát) là một danh từ nên không thể đứng sau “can” để có câu “they can song”.
** “Ambassador tourism” có thể (hên xui) có nghĩa là “ngành du lịch dành cho đại sứ”, còn nếu ngụ ý là “đại sứ du lịch” thì phải nói là “tourism ambassador”.

BÌNH LUẬN

Thành Công

Có một thực tế rất nguy hiểm đó là những người dốt thường rất tự tin, những người giỏi thì không tự tin cho lắm. Nhưng dù sao cũng không nên trách cô Kỳ, cô ấy nói thế cũng là cố gắng của bản thân rồi, không vấn đề gì vì không phải là ngôn ngữ của chúng ta, muốn trách hãy trách những người lăng xê, đề cử cô ấy...

HuyNam

... Dễ hiểu và dễ trả lời cho câu hỏi này quá mà, " Giờ hãy đừng gào ầm hay chế giễu về khả năng nói tiếng ANH của Thanh Nhàn, mà tự hỏi Vì cái gì đó đã chọn Cô ấy làm Đại Sứ DU LỊCH ? " Đơn giản để hiểu là do Trình Độ của những người Tuyến chọn chỉ cần biết và hiểu được đến thế thôi, còn có được kiểm tra Văn Bằng Quốc Tế mà biết được ở nơi nào cấp chứ chưa nói đến chuyện thật hay không thật, chắc sẽ có nhiều người Nói Biết Chết Liền,.. Điên cái đầu, là cho dù đã có nhiều tin bài phản đối về trình độ Ngoại ngữ của những người có thể thường xuyên phải tiếp xúc giao tiếp, dẫn chương trình trên các phương tiện truyền thông nghe nhìn mà khả năng còn quá ngây ngô, Nếu có thời gian chỉ cần theo dõi một chương trình Thời sự ngắn thôi là có thể nghe được cách Phát âm của mỗi người dẫn, cùng một câu chữ đã khác xa nhau rồi,.. Tại sao cùng một đoạn tin bài ngắn như vậy mà 2,3 người cùng Ban Đài lại không thể có được cùng một trình độ hiểu biết đơn giản là cách Phát Âm CHUẨN... Đừng để lại phải nói tiếp câu pó tay hoài kỳ quá,,, Thêm một lần nữa xác định lại là Tại Trình Độ Hiểu và Biết của Người có Quyền Tuyến Chọn chỉ được đến thế thôi, lỡ hết rồi...

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM