Nhà trái phép: Đèn lúc xanh lúc đỏ!

Thời sự

Nhà trái phép: Đèn lúc xanh lúc đỏ!

(PL)- Thế là tới đây quy định nộp tiền “chuộc” nhà xây dựng sai phép, không phép (nói gọn là nhà trái phép) có thể bị bãi bỏ.

Bản tin liên quan

 

Chi tiết hơn, theo một lãnh đạo Thanh tra Bộ Xây dựng thì Nghị định 121/2013 (xử phạt vi phạm hành chính trong hoạt động xây dựng) chuẩn bị được sửa đổi theo hướng “những công trình vi phạm xây dựng sau ngày 30-11-2013 (thời điểm Nghị định 121/2013 có hiệu lực) không được nộp tiền để tồn tại mà bị buộc phá dỡ” (Pháp Luật TP.HCM ngày 4-10).

Sẽ dễ chấp nhận hơn nếu quá trình triển khai mới bộc lộ ra những hạn chế, khiếm khuyết mà trong thời gian xây dựng nghị định cấp thẩm quyền đã không thể tiên liệu được. Đằng này ngay từ khi còn là dự thảo thì dự kiến nộp tiền “chuộc” nhà xây dựng trái phép đã nhận được nhiều ý kiến trái chiều, trong số đó có rất nhiều ý kiến không đồng thuận. Thay vì xem xét thận trọng và cố gắng phân tích thiệt hơn thì Bộ tiếp tục bảo lưu để rồi chỉ khoảng 10 tháng thực thi phải tính đến việc điều chỉnh. Có thể ai đó ở Bộ đã hết sức đơn giản “sai thì sửa chứ gì” nhưng nghĩ kỹ lại sẽ thấy việc “quyết rồi rút” trong trường hợp này là sự phung phí uy tín, hình ảnh và ngân sách nhà nước trong việc ban hành một quy phạm pháp luật thiếu thuyết phục, không hợp lý.

Theo quy định trước giờ, hễ có hành vi vi phạm xây dựng là bị lập biên bản ngừng thi công/đình chỉ thi công, chủ đầu tư phải tự phá dỡ hoặc bị cưỡng chế phá dỡ công trình vi phạm. Thế nhưng với Nghị định 121 thì có ngoại lệ: Nhà trái phép mà không vi phạm chỉ giới xây dựng, xây dựng trên đất thuộc quyền sử dụng hợp pháp… được phép tồn tại với điều kiện phải nộp 40% giá trị phần xây dựng trái phép (con số này là 50% đối với các công trình khác). Tính ra, cùng nhà trái phép nhưng chính quyền lúc đập, lúc tha, đồng nghĩa với việc cùng có hành vi vi phạm nhưng tùy khả năng đáp ứng các điều kiện của Nghị định 121 mà có người khóc (hầu hết là người nghèo do xây nhà trên đất không hợp pháp nên bị đập bỏ), người cười (đa số là người giàu thường xây lố tầng nhưng không bị “cắt ngọn”). Lẽ ra là những ràng buộc để tạo ra ý thức cùng với hành vi “phải xây dựng theo giấy phép và đúng với giấy phép xây dựng được cấp” thì nghị định này dễ khiến nhiều người từ chỗ không muốn vi phạm cũng thành vi phạm do “anh vi phạm mà được tồn tại thì tôi cũng sẽ vi phạm” (như nhận định của một phó chánh Thanh tra Sở Xây dựng TP Hà Nội).

Vậy nên mặc dù Bộ Xây dựng nhiều lần lý giải “nếu buộc phá dỡ thì gây lãng phí lớn cho xã hội…” hoặc giải thích “châm chước đó chỉ dành cho các căn nhà đã hoàn thành, đưa vào sử dụng” thì dư luận vẫn cứ thấy “pháp luật gì mà bất nhất, vẽ đường cho tiêu cực phát sinh!”. Trên thực tế, Nghị định 121 đã “bật đèn xanh” cho nhiều công trình lớn liên tiếp sai phạm. Gây “ấn tượng” hơn cả là công trình xây dựng khách sạn tám tầng (cao hơn bốn tầng so với giấy phép được cấp) tại Phan Thiết (Bình Thuận) của Tập đoàn Mường Thanh (Doanh nghiệp tư nhân Xây dựng số 1 tỉnh Điện Biên - chủ đầu tư hệ thống khách sạn Mường Thanh). Mặc cho chính quyền địa phương nhiều lần tới lập biên bản, yêu cầu đình chỉ thi công, đồng thời cắt điện và nước của công trình nhưng chủ đầu tư vẫn bất chấp để tiếp tục thi công. Không biết có phải nhà lớn thì khó đập hơn nhà nhỏ mà có vẻ như chính quyền tỉnh Bình Thuận đang chùng tay trước “quyết tâm vi phạm” của chủ đầu tư khi muốn “tha bổng” phần diện tích sai phép dẫu đây không hề thuộc trường hợp được Nghị định 121 “chiếu cố”.

Với việc lấy ngày 30-11-2013 làm mốc thời gian thực hiện việc “xí xóa” (vi phạm trước ngày này thì mới cho phép nộp tiền “chuộc”, vi phạm sau ngày này thì phải tháo dỡ), ắt rằng Bộ Xây dựng đang muốn khép lại những sự vụ đã rồi, đồng thời đưa ra “thông điệp” sẽ mạnh tay với những vi phạm mới. Lần này mong là chính quyền sẽ không còn phải “lót tót” chạy theo sau để hợp thức hóa sai phạm của các chủ đầu tư mà thực chất là hợp thức hóa cho sự yếu kém trong quản lý của mình.

THU TÂM

BÌNH LUẬN

TUDO

Phải công nhận ở Việt Nam có nhiều tiền chung chi đủ thì quả là sống sướng, ngay cả việc bị luật cấm. Tui ví dụ cái đoạn đường cỡ hơn 200m từ An Dương Vương đến Nguyễn Trãi cấm xe hơi nhưng có mấy quá cafe và quán nhậu lớn nên mọi người sẽ thấy xe hơi đậu gần kín đường đoạn đó. Trong khi ở cuối đường cả đám CSGT, CA đứng trực.Tuy nhiên bọn này không nhìn thấy gì, đường thì bị nghẹt đi không được. Chuyện thứ 2, sáng nay đi dạo gần khu cầu Rạch Đỉa có cái chợ tạm, tui có hỏi mấy bậc tiền bối ở đây họ nói cái chợ tạm này nó có từ hồi nào cũng chẳng nhớ. Lạm bàn, cái tạm bợ, tạm thời mà nó cứ đứng vũng hơn chục năm ở Việt Nam thành chuyện thường!

LƯ QUANG VINH

Lúc đúng, lúc sai, lúc cho nộp phạt, lúc không cho tồn tại là có lý do của nó! Điều đáng ngờ nhất là, khoảng thời gian cho nộp phạt để công trình được tồn tại thì ai là người được lợi? Chỉ duy nhất chủ đầu tư, người dân được lợi hay cả Người lập chính sách và phần còn lại có tiếng nói chung? Nên chăng, Tổng thanh tra Chính phủ cần vào cuộc để xem coi có lợi ích nhóm gì ở đây hay không?!

CD

sợ phá dỡ gây lãng phí lớn thì nhà nước sung công làm nhà trẻ hay nhà kho, nhà tình thương hay gì khác. Khi đó chủ nhà sẽ thấy e ngại tự động tháo dỡ.

Cần nghiêm minh

xây lố, xây sai là phải đập hết cả công trình. Không có chuyện chia ra phần đúng, phần sai. Để cuối cùng lại dễ dãi cho qua bằng qui định nộp phạt. Nếu không nhà nước có quyền trưng dụng phần sai để dùng cho việc công ích.

nguyễn hùng

Phải dứt khoát nói không với việc vi phạm pháp luật cho dù là bất cứ ngành nào .Tuyệt đối không thể du di cho nộp phạt và duy trì công trình với lý do "tổn thất của cải XH" .Cái "cố tình " vi phạm PL lẽ ra phải truy cứu TNHS chứ không thể phạt kiểu hành chánh được .Mọi lý lẽ nộp phạt để có nguồn thu chỉ là ngụy biện của lợi ích nhóm đã đan xen vào bộ máy nhà Nước , tham mưu các văn bản trái pháp luật đi ngược với quyền lợi của đại bộ phận nhân dân .Việc thu từ những hành vi trái pháp luật cũng sẽ là "thu bất chính" mà xã hội pháp quyền không thể chấp nhận được .

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM