Cô Bảy suýt đẻ rơi

NGƯỜI SÀNH ĐIỆU
NGƯỜI SÀNH ĐIỆU
Thứ Tư, ngày 21/12/2016 - 06:20

(PL)- Thấy cô Bảy lao xe ầm ầm từ trong hẻm, anh Sáu nhảy vội ra: Đi đâu mà vội mà vàng/ Dừng xe, anh muốn tán nàng mấy câu.

Cô Bảy phanh cái “két”, nhảy tót xuống mắng: Bà đây đang vội gì đâu/ Muốn lui chỗ khác hay chầu diêm vương?

Anh Sáu tiu nghỉu giãi bày: Đường trên khói bụi như sương?/ Anh ra cảnh báo vì thương em nhiều/ Rảnh chi đi tán gái liều/ Để cho phong độ như diều đứt dây!

Người đẹp nghe thế cảm động, dịu thái độ: Thôi thôi! Vào chuyện chính ngay/ Kẹt xe là chuyện thường ngày ở đây/ Mọi đường Nam, Bắc, Đông, Tây/ Khói xe mù mịt luôn vây lấy người...

Anh Sáu chêm vào: Xe “voi” chen với xe “ruồi”/ Bò từng mét một… trời ơi, tắc đường!/ Vỉa hè cũng phóng lên luôn/ Bóp còi inh ỏi như tương vào đầu…

Cô Bảy than thở: Tháng rồi sắp đẻ, tôi đau/ Ngồi xe cấp cứu mà cầu đừng “rơi”/ May mà đứa trẻ “nghe lời”/ Nhích tới bệnh viện mới lòi… chân ra.

Nghe nhắc đến chân, anh Sáu vội giơ cái cẳng đầy sẹo của mình lên minh họa: Còn anh, hôm chở mẹ già/ Chỉ vì chen lấn mà ra thế này/ Ước gì lúc ấy biết bay/ Thì ôm thân mẫu, cưỡi mây về nhà.

Cô Bảy bỗng bật cười vỗ mông anh Sáu đánh đét, cáo từ: Lão này chỉ giỏi ba hoa/ Thôi đi đã, dù biết là kẹt xe…

Nói rồi kéo ga vù lên ngã tư đường đang ồn ã tiếng còi phía trước, anh Sáu ngắm theo, chép miệng: Khổ thân phận gái xông pha/ Cố lên em, gắng về nhà (trước) nửa đêm…

NGƯỜI SÀNH ĐIỆU

Đọc nhiều

Tiện ích

Tin mới

Danh mục