Nỗi đau thật dài…

Trong nước
Tuyệt phẩm từ hơn 20 m của Tuyết Dung làm rung góc chữ A cầu môn Thái Lan rồi bóng chui tọt vào lưới gỡ 1-2 làm cầu trường vỡ òa.

Còn bốn phút nữa. Gần 20.000 khán giả không thể ngồi yên. Họ bật tung dậy hò hét vang dội… nhưng không kịp nữa rồi.

Một trận đấu giàu kịch tính và hấp dẫn đến giây cuối cùng lại không phải là một cái kết có hậu cho đội tuyển nữ Việt Nam trước thời cơ ngàn năm có một ngay trên sân nhà.

90 phút đêm qua trôi đi, để lại nỗi buồn vô biên cho thầy trò Trần Vân Phát và những trái tim yêu bóng đá Việt Nam. Hết trận, vẫn còn hơn chục ngàn khán giả dừng lại trên khán đài ngơ ngác chia sẻ nỗi đau với các cô gái Việt Nam đang nghẹn ngào với nỗi đau khôn tả

Nhận một cú sút như búa bổ và một đường chuyền với quỹ đạo bay thật quái của Kanjana đã khiến đội tuyển nữ Việt Nam nuốt nghẹn nước mắt để suất World Cup rơi vào tay nữ Thái Lan. Gần 20.000 cổ động viên như ngừng thở ở hai khoảnh khắc đau nhói vì chưa muốn tin vào một sự thật quá đỗi bẽ bàng…

Hai bàn thua uất nghẹn buộc tôi phải mở lại clip trận chung kết SEA Games 27 cách đây nửa năm bỗng sửng sốt với bài học cũ chưa thuộc. Lần ấy, học trò ông Trần Vân Phát có bàn dẫn do công của Minh Nguyệt thế rồi lại để thua ngược 1-2 thật đau. Vẫn là một pha bóng thiếu dứt khoát của trung vệ giúp đối thủ san bằng 1-1 và lại là một pha bóng chuyền vào từ gần biên ngang bên phải làm Kiều Trinh giật mình để bóng bay vào lưới.

Vết thương cách đây nửa năm ở một trận chung kết Đông Nam Á tưởng đã liền da thì đêm qua, các cô gái Việt Nam lại để cho cái quá khứ đau lòng trỗi dậy.

Thật tình, thầy trò Trần Vân Phát có thể kém đồng nghiệp về sức ở những pha tranh chấp tay đôi nhưng họ không thua về thế trận được thắp lửa cổ vũ không mệt mỏi của một rừng sắc đỏ.

Sau 90 phút là những đêm thật dài với bóng đá nữ Việt Nam, biết đến thuở nào giấc mơ World Cup mới thành?

CÔNG TUẤN

BÌNH LUẬN

định cư phương nam

Tôi nghĩ các ông VFF ở đàng sau, trước trận đấu đã nghĩ đến việc ... chia tiền thưởng không thể thiếu các ông .... ấy... rồi nào là chuẩn bị đi Canada vân vân và vân vân.... và ngân sách còn phải chi cho họ hàng chục tỉ đồng để tự sướng cho đến khi đi Canada để rồi bị loại ngay từ vòng đầu và chờ ăn may(sic) chỉ tội cho các nữ cầu thủ căng sức đá để họ hưởng như đà từng rùm beng về chuyện đòi chia tiển thường của các em gái. Thôi nhé các ông ...

Đặng Quang

Bài viết quá hay nhưng thấm đuợm nỗi buồn như bài "nỗi buồn hoa phương"! Phuongnguyen có ý rất là hay có lý,ví ta như chuột gặp mèo Thái thì run cúm chân chết đứng một chỗ.và cho rằng cần ổn định tâm lý cho vững,cơ hội 50-50,nhưng ai hơn cái đầu thì người đó thắng,cần rút kinh nghiệm sâu sắc và học,học nữa học mãi....

KTB

Nỗi đau lại càng xót thêm,thế mới biết Nữ THÁI luôn là "khắc tinh" của Tuyển Nữ ta,Cú ghi bàn của Dung công nhận là Đẹp,khó thực hiện lần 2,nhưng cũng bị mờ đi bởi chiến thắng đáng "tâm phục,khẩu phục" của Người Thái.Suy cho cùng ta chưa đủ bản lĩnh trước sức ép từ các trận cầu lớn.Mặc dù rất tiếc khi bị lỡ cơ hội mà mọi yếu tố thuận lợi đang ủng hộ mình,chẳng biết khi nào mới lại có cơ hội này nhưng phải thẳng thắn thừa nhận THÁI vẫn trên Tầm ta trong trận đấu chiều qua.Dù rất cố gắng song thất bại này cũng vỡ cho các tuyển thủ Nữ trẻ ta nhiều điều còn phải rèn luyện học hỏi,nhất là bản lĩnh và nền tảng thể lực.

phuongnguyen

Thật tình các nhà báo đừng tự sướng cho các cầu thủ nữ nữa .Bất cứ ai theo dõi cũng đều thấy thế trận thua kém ,thể lực yếu ,cầu thủ mất bình tỉnh ,cứ có bóng là đá lên không biết đi đâu .Huấn luyện viên kém ,chiến thuật bảo thủ ,thua trí cả HLV nữ ,không có phương án nào ,chỉ trông chờ may rủi.Cần có biện pháp tâm lý cho các cầu thủ VN cả nam lẫn nữ thoát tâm lý sợ Thái Lan ,cứ gặp Thái Lan là co rúm người lại .Tôi thấy không thông cảm được.

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM