Gồng lên đá để bằng anh bằng chị

Trong nước

Gồng lên đá để bằng anh bằng chị

(PL)- Chứng kiến Công Phượng gồng lên đá và không ngại va chạm, tranh chấp từ sân nhà đến sát cầu môn của UAE, nhiều người khen Phượng nhưng không khỏi xót xa…

Bản tin liên quan

Trong những cầu thủ cùng tuổi 20, 21 Công Phượng thuộc dạng cầu thủ có thể hình tương đối đẹp với độ “dày” cơ thể, đôi chân săn chắc và một tố chất nữa là độ lì, không ngại va chạm. Dù chơi với những đội trẻ cùng tuổi ở V-League, Phượng chẳng ngại ai cả. Phượng sẵn sàng đấu tay đôi, sẵn sàng tì vai, đè người và va chạm mạnh…

Thể hiện rõ nhất là trong trận U-21 HA Gia Lai gặp U-19 Hàn Quốc và gần đây nhất là trận U-23 Việt Nam thua U-23 UAE - trận đấu mà Phượng chạy khắp mặt sân, sẵn sàng lao vào đối thủ to cao hơn mình để tì đè và để cướp bóng. Và rồi đúng vào phút bù giờ hiệp 2, trong một tình huống băng xuống, cố theo bóng, đồng thời gồng lên để tì đè trung vệ đối phương, Phượng bị mất trụ và té úp vai xuống mặt cỏ khiến gãy xương quai xanh. Chấn thương đấy khiến Công Phượng buộc phải ở lại Qatar để phẫu thuật và sẽ mất vài tháng để điều trị.

Dẫu biết rằng chấn thương là điều khó tránh khỏi trong bóng đá và chấn thương của Công Phượng cũng là kiểu chấn thương thường gặp của những đội bóng có thể tạng, sức mạnh lẫn trọng lượng thấp hơn so với đối phương nhưng buộc phải gồng lên đấu sức theo kiểu chơi ngang ngửa… Đó cũng chính là cái thua chung của những cầu thủ Đông Nam Á khi ra đấu trường châu lục, nhất là lại gặp một vòng chung kết, tập trung những gương mặt xuất sắc nhất tề tựu lại.


Công Phượng chấn thương vào những phút bù giờ trong pha bóng đấu sức. Ảnh: VnExpress

Khi nào ở những vòng chung kết châu lục, các đội bóng của chúng ta chơi được những trận khốc liệt như thế xuyên suốt một giải đấu và ít thiệt quân, hay nói khác đi là chịu được những trận cầu nặng tính đối kháng như vậy thì mới có thể nói là nền tảng cơ bản về sức mạnh đã cải thiện được. Còn dồn hết vốn vào chơi một trận (danh dự) để rồi nhận lại sự mất mát quá lớn thì chưa thể nói là đương đầu nổi với những đối thủ tầm châu lục.

Các CLB của chúng ta ngại ra đấu trường AFC Champions League là vì những yếu tố trên. Họ khỏe, va chạm cực mạnh, vào bóng rất mạnh nhưng đúng luật. Còn cầu thủ chúng ta thì yếu, xử lý chậm, trụ kém, sức mạnh cũng kém và thế là ăn đòn đau…

Chia sẻ với chúng tôi, các cầu thủ kể rằng khi căng ra đá với những đối thủ ngoài khu vực Đông Nam Á thì bao giờ về cũng rêm hết mình mẩy và kèm chấn thương.

Trở lại chuyện chấn thương của Công Phượng cũng như nhiều tình huống trong trận gặp UAE đã thể hiện một bức tranh đầy đủ về thể tạng, sức mạnh của các cầu thủ Việt phải chịu đòn và dẫn đến khả năng chấn thương rất lớn.

Nói điều đấy để thấy rằng khi chưa cải thiện được về thể hình, về giống nòi thì cần phải chọn lối chơi thuần Việt mà nói như ông Calisto là lối đá thông minh, lối đá không buộc các cầu thủ phải va đập theo kiểu xe nhỏ lao đầu vào xe to.

Pha va chạm nặng dẫn đến chấn thương nặng của Công Phượng nó nói lên tính nghiệt ngã của giải đấu cấp châu lục. Chúng ta chỉ lạc quan khi cả một giải đấu, hay ít ra là ba trận vòng bảng, chúng ta đều chơi được ngon lành những trận đấu căng như thế. Mà để làm được điều này thì không phải chỉ là một giải, một thế hệ cầu thủ mà phải là một lộ trình dài trong đó có những phần nằm ở yếu tố giống nòi như người Nhật từng làm hàng chục năm qua.

Thiết nghĩ một cú ngã trong tranh chấp bóng của Công Phượng đừng nên xem chỉ là một tai nạn trong thi đấu mà cần phải xâu chuỗi xuyên suốt nhiều vấn đề. Căng lên để đá một trận cho sướng hay vài trận gọi là chơi ngang ngửa với các đội Tây Á thì giải quyết được điều gì?

Điều này khác hẳn với việc trong khi ta chưa cải thiện được giống nòi, cầu thủ ta chưa giải quyết được vấn đề thể hình và sức mạnh thì hãy chọn lối chơi cho phù hợp thay vì đấu sức kiểu võ sĩ.

Cái này lại là vấn đề của những nhà làm chiến lược, những người xác định lối chơi thuần Việt thay vì phó mặc cho một HLV ép cầu thủ Việt chơi bóng kiểu đấu sĩ và gồng mình lên đá.

TẤN PHƯỚC

BÌNH LUẬN

G.Chỉ

Tai nạn có thể đến với bất kỳ ai trong một lúc nào đó ta không biết được.Sẽ tốt đẹp,nhẹ nhàng khi được động viên an ủi.Tiếc chi chút lòng mình mở ra.

Tứ Hải

Dù chúng ta muốn hay không,những cầu thủ trẻ từ nguồn nào khi được gọi vào đội tuyển và thi đấu thì đã là người của màu cờ sắc áo.Vui nỗi vui chung của thành công.Buồn nỗi buồn chung của thất bại.Chút xót xa nhau cần có khi rủi ro tai nạn mới là bình thường."Máu chảy ruột mềm" bạn ơi.

HạTiên

Trong 3 trận thua của U-23 VN thì lần lượt 1,5 trận thua trong mất tư thế,cầu thủ không đối kháng nổi,bị chia cắt trở nên lóng ngóng,rời rạc.Còn 1,5 trận thua nhưng đá mạch lạc hơn hẳn,có ưu thế kiểm soát được banh để chơi ngang ngửa ăn miếng trả miếng,nhưng ta vẫn kém cỏi trong khả năng kết thúc nên lực bất tòng tâm,ta vẫn thua nhưng cách thua khiến đối thủ nhiều lúc phải chống đỡ vất vả.

Bình

Không có gì phải bàn cải cả, cái chính là chính bản thân mình là người được mọi người, báo chí ca ngợi tung hô vang dội mà trong 2 trận trước không làm được gì, thậm chí mất lữa nên còn trận thủ tục nên gồng mình ra mà đá lấy lại tiếng tăm của bản thân từng cầu thủ mà thôi do đó cở nào cũng lao, cũng rướn, thành ra mới có chuyện gãy xương là lẻ thường tình, chứ không phải đá gì màu cờ sắc áo đâu mà nói. Cứ thể hiện ta đây cho mọi người biết, với lại trình độ yếu,kỹ thuật yếu, sức lực yếu, kinh nghiệm thì càng yếu...nên lãnh hậu quả thôi với lại con nhà giàu nên thường yếu ớt là thế, chứ nông dân chất phát, nhà nghèo họ thể hiện sức lực ghê lắm

Cự giải

Công Phượng có thể hình đẹp? Cho hỏi đẹp ở chỗ nào vậy? 10 cầu thủ đứng xếp hàng ngang, Phượng lùn (và xấu trai) nhất đội. Chấn thương là phải có, không bao giờ đổ thừa trong bóng đá. Trước trận đấu với UAE, có nhiều người "xúi" các cầu thủ biên chế HAGL rằng trận cuối chia tay HLV Miura nên đá tự do, không theo chiến thuật nào cả, vì mai mốt Miura có làm HLV nữa đâu. Nói thẳng, trận này nếu chẳng may thắng mà Công Phượng không tự chấn thương, Xuân Trường không bị thẻ đỏ, thì dư luận cũng và báo chí cũng cho rằng công cán thuộc về các cầu thủ HAGL, chứ làm gì có chuyện "hàm ơn" ông Miura?

mpt hoàng hạc

Đội tuyểN VN về sớm,thua cả 3 trận giải U-23 C.Á là cái thua không có bất ngờ.Trong cái thua cũng lộ ra cái hay về lối đá thông minh mà anh T.Phước đề cập trong bài viết.Trình độ,đẳng cấp,thể lực cùng với sai lầm quá lớn của cách chơi dùng "xe tăng nhựa" húc vào tường thành địch đối chọi lại xe tăng thép của địch tấn công bờ rào ta.Thêm sai lầm của chuyện như đùa nữa là cách chơi cứ"dựng lều tạm"kèo cột xáo trộn khi vị trí cầu thủ mỗi trận mỗi khác nên mất đi thế mạnh về sự nhuần nhuyễn mà cầu thủ vốn chơi ở vị trí sở trường quen thuộc từ trong câu lac bộ.Từ những trận thua tơi tả ngay ở giải khu vực ĐNA thôi cũng đủ cho ta thấy sự mất ổn định nghiêm trọng.Sau tháng tư này,một thời kỳ mới của bóng đá VIÊT NAM từ giải trong nước cần trật tự kỷ cương hơn để phát triển đến sân chơi vừà tầm SEA GAMES, AFF CUP cần một HLV giỏi "lối đá thông minh"...Mong có những quyết sách,lựa chọn đúng để còn tiến lên mở ra thời kỳ mới,triển vọng,thành công hơn.

nguyen van phuc

tác giả này lại nói quá lên rồi cầu thủ vn không hề yếu có chăng lười tập thể lực thôi trường hợp cp có hơi ngoại lệ chút tôi không muốn nói nhiều hơn nữa tác giả tự tìm hiểu nhé

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM