Nhẹ tay với tham ô, bị hủy án

PLO

Nhẹ tay với tham ô, bị hủy án

Nguyên giám đốc Sở TN&MT tỉnh Phú Yên cùng chín thuộc cấp tham ô gần 500 triệu đồng nhưng tất cả đều được xử dưới khung và cho hưởng án treo. Vì xử không nghiêm, hai bản án sơ, phúc thẩm vừa bị TAND Tối cao hủy.

Bản tin liên quan

Hội đồng Thẩm phán TAND Tối cao vừa họp phiên giám đốc thẩm, quyết định hủy phần trách nhiệm hình sự của hai bản án sơ, phúc thẩm trong vụ nguyên giám đốc Sở TN&MT tỉnh Phú Yên Nguyễn Kim Phúc cùng chín thuộc cấp tham ô tài sản tại chương trình tăng cường năng lực quản lý đất đai và môi trường của tỉnh này. Theo Hội đồng Thẩm phán, hai cấp sơ, phúc thẩm đã áp dụng không đúng quy định của pháp luật về chế định án treo, không đáp ứng được yêu cầu đấu tranh phòng, chống tội phạm tham ô tài sản.

10 bị cáo đều được hưởng án treo

Theo hồ sơ, từ tháng 1-2007 đến tháng 11-2009, trong quá trình triển khai thực hiện Chương trình tăng cường năng lực quản lý đất đai và môi trường Phú Yên (Chương trình SEMLA Phú Yên), Phúc và chín thuộc cấp đã nhiều lần lập chứng từ khống rút gần 500 triệu đồng của dự án để chiếm đoạt sử dụng cá nhân. Hành vi này của họ bị VKS tỉnh Phú Yên truy tố về tội tham ô tài sản.

Liên quan đến vụ án còn có 11 cán bộ của Sở TN&MT tỉnh Phú Yên đã có hành vi lập chứng từ và liên quan trong việc lập khống chứng từ của các bị cáo. Tuy nhiên, xét vai trò trách nhiệm, mức độ vi phạm, thành khẩn khai báo, khắc phục hậu quả của họ, cơ quan điều tra chỉ đề nghị xử lý hành chính.

Từ ngày 13 đến 17-8-2012, TAND tỉnh Phú Yên đã đưa vụ án ra xử sơ thẩm, phạt Phúc ba năm tù, các đồng phạm lần lượt từ hai năm tù treo đến hai năm sáu tháng tù theo khoản 2 Điều 278 BLHS.

Sau đó, Phúc và hai đồng phạm bị tù giam đã kháng cáo xin giảm hình phạt và xin được hưởng án treo. Ngày 22-11-2012, Tòa Phúc thẩm TAND Tối cao tại Đà Nẵng đã xử phúc thẩm, chấp nhận các kháng cáo, sửa bản án sơ thẩm, cho cả ba bị cáo được hưởng án treo.


 

Xét xử chưa nghiêm minh

Tháng 1-2014, Chánh án TAND Tối cao Trương Hòa Bình đã quyết định kháng nghị giám đốc thẩm. Theo quyết định này, hành vi phạm tội của các bị cáo là rất nghiêm trọng, thuộc trường hợp được quy định tại các điểm c và d khoản 2 Điều 278 BLHS (có khung hình phạt tù từ bảy năm đến 15 năm). Tuy nhiên, ở phiên xử sơ thẩm, TAND tỉnh Phú Yên đã quá nhấn mạnh đến việc các bị cáo đã khắc phục hậu quả, nhân thân được tặng nhiều giấy khen, bằng khen, các bị cáo bị mắc nhiều bệnh để xử dưới khung hình phạt. Trong đó, bị cáo đầu vụ (bị cáo Phúc - NV) chỉ bị phạt ba năm tù và chỉ có ba bị cáo bị phạt tù. Đặc biệt, tòa sơ thẩm lại cho bảy bị cáo còn lại hưởng án treo là không đánh giá đúng tính chất nghiêm trọng của vụ án và hành vi phạm tội của từng bị cáo, áp dụng không đúng quy định của pháp luật về chế định án treo. Mặt khác, phán quyết của tòa sơ thẩm chưa thể hiện tính nghiêm minh của pháp luật, không đáp ứng được yêu cầu đấu tranh, phòng chống tội phạm tham ô tài sản trên địa bàn Phú Yên.

Trong khi đó, Tòa Phúc thẩm TAND Tối cao tại Đà Nẵng cũng không thấy được sai sót của cấp sơ thẩm để chấp nhận kiến nghị xem xét giám đốc thẩm mà còn nhận định “số tiền các bị cáo chiếm đoạt gần 500 triệu đồng nhưng là do cộng dồn của nhiều năm (từ năm 2007 đến năm 2009) và chủ yếu nâng khống số ngày, số người đi công tác và các bị cáo không phải là đối tượng thoái hóa, ăn chơi sa đọa…”. Từ đó, tòa phúc thẩm đã sửa án sơ thẩm, cho Phúc và hai đồng phạm được hưởng án treo là không đúng với BLHS về chế định áp dụng án treo, không đảm bảo tính nghiêm minh của pháp luật và tác dụng răn đe, phòng ngừa đối với loại tội này.

Đồng tình với kháng nghị trên, Hội đồng Thẩm phán TAND Tối cao đã ra quyết định hủy các bản án sơ, phúc thẩm về phần trách nhiệm hình sự, giao hồ sơ vụ án cho TAND tỉnh Phú Yên xét xử sơ thẩm lại theo quy định chung.

NGUYỄN TIẾN

 

Áp dụng sai cả hình phạt phụ

Theo chánh án TAND Tối cao, việc Tòa Phúc thẩm TAND Tối cao tại Đà Nẵng tuyên “cấm các bị cáo đảm nhiệm chức vụ quản ký kinh tế trong thời hạn hai năm kể từ ngày chấp hành xong hình phạt tù” cũng không đúng pháp luật. Trong trường hợp này, cấp phúc thẩm cần phải tuyên “cấm các bị cáo đảm nhiệm chức vụ quản lý kinh tế trong thời hạn hai năm kể từ ngày bản án có hiệu lực pháp luật”. Bởi lẽ theo quy định tại Điều 36 BLHS về cấm đảm nhiệm chức vụ thì thời hạn cấm là từ một năm đến năm năm kể từ ngày bản án có hiệu lực pháp luật nếu trong trường hợp người bị kết án được hưởng án treo.

BÌNH LUẬN

Quoc

khong nhung vay ma trong vuj nay con co can bo the hien tham o so tien lon nhung khong bi khoi to that vo ly

Rùa Con

Lại là Phú Yên. Cho thay toàn bộ lực lượng thẩm phán của tỉnh này đi. Nghiệp vụ thì non, nguyên tắc xét xử thì tùy tiện chẳng ra sao cả.

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM