Tranh luận vụ bỏ thuốc chuột vào nồi bún bò

Pháp luật

Tranh luận vụ bỏ thuốc chuột vào nồi bún bò

(PLO)- Hành vi bỏ thuốc chuột vào nồi nước lèo bún bò có cấu thành tội giết người? Hậu quả chưa xảy ra thì có loại trừ trách nhiệm hình sự?

 

Bản tin liên quan

Như PLO đã thông tin, Cơ quan CSĐT Công an TP.HCM vừa đình chỉ điều tra vụ án vì cho rằng hành vi bỏ thuốc chuột vào nồi nước lèo bún bò không cấu thành tội phạm.

Quyết định này khiến nhiều bạn đọc ngạc nhiên, thắc mắc. Dưới đây là ý kiến phân tích của các luật sư (LS) về vụ này.

Hành vi đã cấu thành tội giết người

LS Huỳnh Công Thư (Đoàn Luật sư tỉnh Long An) cho rằng lý do đình chỉ mà CQĐT nêu ra là không thuyết phục, thiếu căn cứ. Việc đình chỉ điều tra là bỏ lọt tội phạm.

Theo LS Thư, hiện nay chưa có nghiên cứu khoa học nào cho biết liều lượng thuốc chuột có trong thức ăn khi ăn vào thì gây chết người. CQĐT căn cứ vào cơ sở khoa học nào để khẳng định là nồi nước lèo có chứa độc này không làm chết người mà chỉ gây ngộ độc? Thực tế là chó đã chết khi ăn.

Về động cơ, việc bỏ thuốc chuột vào nồi là do thù ghét, mâu thuẫn cá nhân. Khi bỏ thuốc diệt chuột vào nồi, người bỏ phải biết là có hậu quả chết người nếu có người ăn phải, việc không có người ăn là do may mắn bị phát hiện sớm, hậu quả không xảy ra là nằm ngoài ý muốn của người bỏ. Như vậy, dù bị can không muốn nhưng đã có ý thức bỏ mặc cho hậu quả xảy ra.

Về hành vi khách quan, bị can đã thực hiện hết các hành vi như mua thuốc, lén bỏ vào nồi nên hành vi khách quan đã hoàn thành. Như vậy, hành vi bỏ thuốc chuột vào nồi nước đã cấu thành tội giết người theo khoản 1 Điều 93 BLHS 1999.


Kết quả xét nghiệm cho thấy cả hai mẫu phẩm nước lèo đều có sự hiện diện của thuốc diệt chuột, chất kịch độc thuộc nhóm 1, gây nguy hiểm cho người và gia súc khi sử dụng.

Phạm tội chưa đạt chứ không phải không phạm tội

Đồng tình, LS Nguyễn Đức Chánh (Đoàn Luật sư TP.HCM) cho rằng lý do đình chỉ không thuyết phục. Bởi lẽ, thứ nhất, khi bỏ thuốc chuột vào nồi nước lèo thì bà Điệp hoàn toàn nhận thức được hành vi của mình gây nguy hiểm không chỉ cho bà Tuyết mà còn với những khách hàng ăn tại đây.

Hành vi của bà Điệp lá cố ý gián tiếp, thực hiện hành vi nguy hiểm còn hậu quả có xảy ra hay không, xảy ra với ai thì bỏ mặc nhưng bà Điệp hoàn toàn ý thức được.

Thứ hai, hàm lượng bao nhiêu thì có thể gây ra nguy hiểm hay chết người thì ngay cả khoa học Việt Nam cũng khó xác định, huống hồ gì đối với bà Điệp. Nhưng ai cũng ý thức được thuốc chuột gây nguy hiểm cho người khác.

Ý thức của bà Điệp là chỉ nhằm phá hoại hay phạm tội được chứng minh thông qua hành vi, không thể chỉ dựa vào lời khai.

Hành vi của bà Điệp cho thấy bà đã cố ý bỏ thuốc chuột vào nồi nước lèo và nếu chị Tuyết không phát hiện thông qua biểu hiện bất thường, qua camera thì những khách hàng của chị Tuyết có thể đã là nạn nhân.

Thứ ba, (do sự việc được phát hiện nên) hậu quả chưa xảy ra không phải là yếu tố loại trừ trách nhiệm hình sự đối với tội giết người, mà nó chỉ là tình tiết đánh giá hành vi phạm tội là chưa đạt.

Thứ tư, bằng việc bỏ thuốc chuột vào nồi nước lèo khi bà Điệp biết chị Tuyết sẽ bán cho nhiều người là “phương pháp có khả năng làm chết nhiều người”.

Vì vậy, các cơ quan tiến hành tố tụng cần xem xét lại việc đình chỉ vụ án trong trường hợp này.


Cơ quan chức năng thu giữ hai mẫu nước lèo mang đi giám định

Không giết người, cũng không cố ý gây thương tích

Tuy nhiên, LS Nguyễn Sa Linh (Đoàn Luật sư TP.HCM) lại có quan điểm khác.

LS Linh cho rằng: Theo tìm hiểu thì thuốc diệt chuột là một trong những loại thuốc cực kỳ nguy hiểm với loài chuột nhưng lại khá an toàn với con người; tuy nhiên, nếu dùng một lượng lớn sẽ gây tử vong ở người.

Thời gian tử vong do uống thuốc chuột phụ thuộc vào liều lượng và lứa tuổi của người sử dụng, phụ thuộc vào tỷ lệ bao nhiêu thuốc trong bao nhiêu nước.

Phần lớn các loại thuốc khi nhập về Việt Nam nếu có hàm lượng độc tố vượt ngưỡng an toàn cho phép đều bị cấm lưu hành trên thị trường (tuy nhiên vẫn có một số loại thuốc vượt ngưỡng, bị cấm, nhưng vẫn bán trôi nổi trên thị trường).

Do hàm lượng độc tố không gây chết người và không có ý thức giết người nên hành vi không cấu thành tội giết người theo quy định của BLHS 1999. BLHS 1999.

LS Linh cho rằng cũng không thể truy cứu Điều 104 BLHS 1999 về tội cố ý gây thương tích, bởi điều luật này quy định phải gây ra hậu quả (thương tật hay tổn hại cho sức khoẻ người khác) thì mới bị truy cứu trách nhiệm hình sự.

"BLHS 2015 (sửa đổi, bổ sung 2017) được áp dụng kể từ 1-1-2018 có bổ sung quy định về hành vi chuẩn bị phạm tội đối với tội cố ý gây thương tích hoặc gây tổn hại đối với sức khoẻ người khác (khoản 7 Điều 134), những hành vi tương tự như bỏ chất có hại đến sức khoẻ vào thực phẩm có thể bị truy cứu TNHS”- LS Linh nói.

Quan điểm của bạn về vụ án này như thế nào? 

 Khởi tố vụ án rồi đình chỉ

Như Pháp Luật TP.HCM đã thông tin, chị Trần Thị Bạch Tuyết nấu bún bò, bún riêu bán đồ ăn sáng trước nhà số 73D Nam Cao, khu phố 1, phường Tân Phú, quận 9, TP.HCM.

Rạng sáng 25-12-2016, chị Tuyết dọn hàng ra rồi chạy đi chợ. Do mâu thuẫn trong cuộc sống nên bà Hồ Thị Ngọc Điệp (cô chồng của chị Tuyết) đã lén đổ một gói thuốc vào nồi nước lèo.

Ngày 12-1-2017, Cơ quan CSĐT Công an TP.HCM đã khởi tố vụ án giết người, đồng thời thu giữ hai mẫu nước lèo gửi về Phân viện Khoa học hình sự (Bộ Công an) để phân tích.

Kết quả xét nghiệm cho thấy cả hai mẫu phẩm nước lèo đều có sự hiện diện của thuốc diệt chuột, chất kịch độc thuộc nhóm 1, gây nguy hiểm cho người và gia súc khi sử dụng.
Tại CQĐT, bà Điệp thừa nhận chính bà là người đã bỏ thuốc chuột vào nồi nước lèo của chị Tuyết.
Tuy nhiên, đến ngày 27-7-2017, Cơ quan CSĐT Công an TP.HCM đã đình chỉ điều tra vụ án. 
Theo Cơ quan CSĐT Công an TP.HCM, sau khi điều tra, nhận thấy hành vi dùng 2g thuốc diệt chuột bỏ vào nồi nước lèo của bà Điệp không đủ lượng để gây ngộ độc chết người và chỉ nhằm phá hoại không cho chị Tuyết bán hàng cho khách, không có ý thức giết người và thực tế sự việc bị phát hiện nên hậu quả chưa xảy ra. Do đó, hành vi của bà Điệp không cấu thành tội giết người. Căn cứ khoản 2 Điều 107 BLTTHS, CQĐT đã đình chỉ điều tra vụ án hình sự này.

PHƯƠNG LOAN

BÌNH LUẬN

Nguyễn Công An

Việc cơ quan điều tra và VKS đình chỉ vụ án là không thuyết phục. Phải truy tố bà Điệp về tội "cố ý gián tiếp giết người". Bởi lẽ: Thuốc chuột là kịch độc, khi bỏ thuốc chuột vào nồi nước lèo bà Điệp ý thức được sẽ rất nguy hiểm nếu có người ăn sẽ chết nhưng bà bỏ mặc cho hậu quả xẩy ra! Việc chưa xẩy ra hậu qua là do phát hiện ngăn chặn kịp thời chứ k phải do bà Điệp tự ngăn chặn. Công an cho rằng bà Điệp chỉ có y thức phá hoại chứ không có ý giết người càng k thuyết phục. Nếu phá hoại bà Điệp có thể bỏ chất bẩn như phân, nước tiểu V.v.... chứ không thể là thuốc chuột, một chất kịch độc!? Còn y kiến luật sư Linh càng k thể chấp nhận! Luật sư suy đoán, truy chụp thiếu căn cứ, nói leo theo quan điểm phi lý của công an mà thôi! VKS nhân dân TP. Hồ Chí Minh cần xem xét và kháng nghị quyết định đình chỉ điều tra của cơ quan điều tra công an Thủ Đức để không để lọt tội phạm!

Đỗ Sơn

Luật sư Nguyễn Sa Linh nói thuốc chuột it độc với người là hồ đồ. Thuốc chuột có loại gây chết ngay, có loại gây chết châm nhưng nói chung là cực độc. Có loại độc đến 3 đời (chuột ăn thuốc chết, mèo ăn xác chuột mèo chết, người làm thịt mèo ăn cũng bị ngộ độc.

đồng sỹ nguyên

Thôi bỏ qua đi, bà Điệp đã rất ăn năn, bà ấy cũng lớn tuổi rồi! /Bình luận gửi từ ứng dụng PLO iOS/

Hoàng Điệp

2g thuốc chuột để giết con chuột có mấy chục gram, người nặng mấy chục ký thì phải mấy ký thuốc chuột mới có tác dụng. Tôi ủng hộ quan điểm của LS Sa Linh. Khép một con người vào vòng tố tụng hình sự thì phải hết sức cân nhắc, cẩn trọng, quan trọng là giáo dục ý thức pháp luật cho người dân

Linh Lan

xưa nay tôi chỉ thấy tự tử uống thuốc rầy chứ chưa ai uống thuốc chuột bao giờ. Như vậy chứng tỏ uống thuốc chuột không dễ đi gặp Diêm Vương

Tuan

Theo tôi phải truy cứu trách nhiêm hình sự với bà Điêp vi kg loại trừ 1 người mà còn ảnh hưởng đến nhiều người sẻ ăn phải /Bình luận gửi từ ứng dụng PLO trên Android/.

Tạo tiền lệ. Không hiểu nổi

Theo tôi nghĩ nên có Luật pháp nghiêm minh để cảnh tỉnh, răn đe sai phạm.
1_ Trách nhiệm bồi thường khi cố ý xâm phạm tài sản
2_ Hình phạt có thời hạn 6 tháng tù giam
3_ Loại hình này không giảm án vì nếu giảm sẽ tạo tiền lệ không đáng về sau (án tương tự)

Ngãi Cứu

Hành vi của bà Điệp đã thực hiện bỏ thuốc diệt chuột vào nồi nước lèo bún bò của bà Tuyết đang chuẩn bị phục vụ khách hàng bình thường như mọi ngày, đó là hành vi NGUY HIỂM CHO XÃ HỘI- đã thực hiện xong. Khi bị phát hiện điều tra, bà Điệp khai mục đích, động cơ của bà chỉ vì thù tức bà Tuyết, nên muốn phá hoại hoạt động kinh doanh của bà Tuyết nên bỏ thuốc diệt chuột vào nồi nước lèo bún bò của bà Tuyết... Hay vì lý do gì chăng nữa, Việc xem xét đánh giá động cơ mục đích ( cái bên trong của người có hành vi phạm tôi) chỉ được chấp nhận khi nó phù hợp với hành vi khách quan đã diễn ra. Hành vi khách quan được xác định bằng hành vi bà Điệp đã thực hiện bỏ thuốc diệt chuột vào nồi nước lèo bún bào ( như bà thừa nhận và có camera ghi hành chứng minh hành vi của bà Điệp thực hiện. Hành vi khách quan còn thể hiện đó là kết luận khoa học Giám định, xác định" Kết quả xét nghiệm cho thấy cả hai mẫu phẩm nước lèo đều có sự hiện diện của thuốc diệt chuột, chất kịch độc thuộc nhóm 1, gây nguy hiểm cho người và gia súc khi sử dụng. " hành vi khách quan nữa, bà Điệp có đủ năng lực hành vi dân sự, có khả năng nhận thức, không bị tâm thần... Là cơ sở xác định bà Điệp biết, buộc phải biết Hậu quả của hành vi Nguy hiểm cho xã hội do mình thực hiện và phải chịu trách nhiệm hình sự do hành vi, hậu quả tội phạm mà mình gây ra. Hậu quả chưa xảy ra, là do Bà Tuyết kịp thời phát hiện Nồi nước Lèo có nhiều bọt là, mùi lạ khác thường, nghi ngờ có chuyện gì xảy ra, nên đã xem nhờ camera nhà bên cạnh, và phát hiện việc bà Điệp đã bỏ thuốc diệt chuột vào nồi nước leo... Nên Hậu quả được kịp thời ngăn chăn, chưa xảy ra chết người, Hậu quả này, nằm ngoài ý thức chủ quan của bà Điệp... Lượng thuốc diệt chuột 2g ( chưa rõ là gói hay gram) bà Điệp bỏ vào nồi nước lèo bún bò của bà Tuyết người ăn phải, có chết người hay không bà Điệp bất cần biết, điều này thể hiện bà Điệp có ý thức bỏ mặc cho hậu quả xảy ra. Căn cứ vào kết luận giám định đắc tính của thuốc diệt chuột có trong nồi nước lèo, là loại kịch độc gây nguy hiểm cho người và gia súc khi sử dụng... Tôi cho rằng đủ căn cứ khởi tố bà Điệp về tội Giết người. Theo qui định của Điều 93-BLHS và Điều 18 BLHS- trong trường hơp Phạm tội chưa đạt đã hoàn thành (Hoàn thành về hành vi, chưa đạt về hậu quả), chứ không thể kết luận theo ý thức, lời khai chủ quan của bà Điệp và hậu quả chết người chưa xảu ra, mà Cơ quan CSĐT-VKSND cho rằng hành vi của bà Điệp không cấu thành tội phạm theo qui định của Điều 107-BLTTHS, để dình chỉ vụ án, là không đúng pháp luật, Quyết định này có thể được xem là Quyết định của Người tiến hành tố tụng đã ban hành Quyết định trái pháp luật. Theo chương XXII của BLHS- qui định về " các tội xâm phạm hoạt động tư pháp.

quatsq

Tạo tiền lệ không có sức răn đe với toàn xã hội, sau này sẽ xuất hiện nhiều vụ song sinh với vụ này cho coi

Công lý

Phải bắt bà Điệp ăn nước lèo có thuốc chuột này thì biết ngay có chết người hay không. Nếu chết thì bà này ráng chịu, nếu không thì miễn bàn luận.

Tran hong van

Chưa gây ra chêt ngươi vơi nhiêu ngươi la do phat hiên. NÊU không phat hiên khach ăn thi chưa biêt hâu qua đên mưc nao. Tôi đông y vơi phân tich cua Ls Thư va Ls Chanh. Không hiêu Ls linh co kiên thưc vê dươc liêu như thê nao ma noi thuôc chuôt an toan vơi ngươi? Chi chêt ngươi khi dung sô lương lơn. Gân nha LS Linh co cưa hang nao ban thuôc diêt chuôt tăng cho Ls Linh đê LS Linh co dam uông không vi ông cho răng thuoc diet chuot kha an toan vơi ngươi.

Hiện thêm bình luận

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM