Phương Nga im lặng - phép thử cho tòa

Pháp luật

Phương Nga im lặng - phép thử cho tòa

(PL)- Trong lịch sử tố tụng, hiếm có vụ án nào gay cấn và kịch tính như vụ hoa hậu Phương Nga mà TAND TP.HCM đang xét xử.

Bản tin liên quan

Nó gay cấn đến độ tính cho đến ngày mai (26-6) người ta vẫn chưa biết cái nút thắt bí mật mà bị cáo Nga đang nắm giữ có được tháo gỡ, vỡ òa, hay nó vẫn cứ từng bước lên nấc thang mới của cao trào. Phần lớn kịch tính của vụ án này nằm ở chỗ: Bị cáo Nga đã sử dụng quyền im lặng.

Thật ra chuyện bị cáo ra tòa “im như thóc” không phải là điều mới mẻ ở chốn pháp đình. Nhưng im lặng mà nói rõ ra là tôi im lặng, tôi đang sử dụng quyền im lặng như bị cáo Nga thì có lẽ đây là trường hợp lần đầu. Và đặc biệt, lần đầu tiên người ta nghe một bị cáo - chứ không phải là luật sư - nói rành rọt trước tòa: Nghĩa vụ chứng minh tội phạm thuộc về cơ quan tiến hành tố tụng!

Đã có người bình luận rằng đồng ý bị can, bị cáo có quyền sử dụng quyền im lặng (mà bốn điều luật trong BLTTHS 2015 đã cụ thể hóa) nhưng là ở giai đoạn điều tra; còn khi ra tòa bị cáo nên khai báo, tranh luận để bảo vệ sự vô tội (nếu có) của mình. Trước tòa, nếu anh im lặng là anh đã khước từ quyền (và cơ hội) được nói ra sự thật để bảo vệ mình, tức gián tiếp anh gây bất lợi cho mình…

Tuy nhiên, cũng có nhiều người, nhất là các luật sư, lại cho rằng bị cáo Nga làm vậy là đúng, là tốt, là bảo vệ mình một cách hữu hiệu. Bởi anh bảo tôi có tội thì anh phải chứng minh, tôi có quyền nhưng không có nghĩa vụ phải chứng minh sự vô tội của tôi, như Hiến pháp và BLTTHS đã minh định. Đó là chưa nói biết đâu quá trình khai báo tại tòa, vô tình bị cáo nói hớ, tạo tình huống bất lợi cho chính bản thân mình thì “toi”…

Lý lẽ, lập luận nào cũng hợp lý, cũng đúng với quy định của pháp luật hiện hành. áp trong vụ án này, có lẽ người biết rõ nhất cái nào lợi, cái nào hại cho bản thân mình trong việc “mở miệng” hay im lặng, đó chính là bị cáo Nga.

Vậy người tiến hành tố tụng (và luật sư) phải làm gì khi bị cáo im lặng? Thì làm theo luật chứ còn biết làm gì! Nghĩa là ai buộc tội thì phải “ráng” dùng các biện pháp mà pháp luật cho phép để chứng minh bị cáo có tội bằng những nguồn chứng cứ khác; ai gỡ tội thì tìm bằng chứng, lập luận gỡ tội; còn tòa án thì căn cứ vào chứng cứ có trong hồ sơ vụ án và tại tòa, căn cứ vào kết quả tranh tụng của hai bên buộc và gỡ tội để ra phán quyết…

Nói theo luật thì đơn giản như vậy nhưng thực tiễn thì phức tạp vô cùng. Và nếu không đủ chứng cứ chứng minh bị cáo có tội thì tòa án phải tuyên vô tội, như BLTTHS quy định. Nhưng điều quan trọng là từ vụ án này có thể sẽ mở ra một tiền lệ thú vị: Trong tiến trình tố tụng, có thể bị can, bị cáo sẽ sử dụng quyền im lặng của mình một cách tuyệt đối. Khi đó cơ quan buộc tội sẽ phải vất vả hơn nhiều trong việc chứng minh tội phạm, ngay cả khi họ nắm trong tay nhiều chứng cứ khác chống lại bị can, bị cáo. Nó cũng là phép thử, là thử thách cho việc tòa mạnh dạn áp dụng nguyên tắc suy đoán vô tội khi ra phán quyết thấu lý đạt tình. Và như vậy đây cũng là dấu hiệu tích cực cho tiến trình cải cách tư pháp khi chúng ta tiệm cận với những nguyên tắc tố tụng tiến bộ mang tính phổ quát, được luật hóa trong BLTTHS 2015.

Trở lại vụ án hoa hậu Phương Nga, tại phiên tòa, luật sư đã công bố hai bản khai của người bị hại Cao Toàn Mỹ và bị cáo Nga giống nhau như “sinh đôi”, từ dấu chấm, dấu phẩy đến câu cú trả lời. Sự trùng hợp này khiến người viết nhớ lại vụ án võ sư Nguyễn Văn Vạn cách đây hơn 15 năm về trước. Đó là lời khai của bốn nhân chứng nói về sự ngoại phạm của võ sư Vạn (không có mặt tại hiện trường lúc vụ án xảy ra) cũng giống nhau đến kỳ lạ. Đây chính là một trong những lý do khiến tòa phúc thẩm hủy án sơ thẩm để điều tra, xét xử lại. Nhờ đó cơ quan tố tụng sau đó chứng minh được võ sư Vạn đã chủ mưu giết người…

Phải chăng trong vụ án Phương Nga, sự thật cũng sẽ được phơi bày từ sự giống nhau kỳ lạ giữa hai lời khai của bị cáo và người bị hại! Chúng ta chờ xem kết quả phiên tòa sắp tới để củng cố thêm niềm tin rằng: Mọi sự sắp xếp, đạo diễn (nếu có) trong tố tụng hình sự cuối cùng sẽ bị vạch trần.


NGÔ THÁI BÌNH

BÌNH LUẬN

Nhan LAM

Viết hay nè ông lực xư! Vẫn còn nhớ giọng văn của ông ngày nào!

Trinh duy thuyen

Bài viết phân tích rất hay nhưng cho tôi hỏi trong BLTTHS 2003 và BLTTHS 2015 điều nào quy định quyền im lặng. Trong các quyền của bị can, bị cáo hoàn toan không có cái quyền gọi là im lặng như bài báo đã nêu. Thiết nghĩ báo chí nên sử dụng đúng thuật ngữ pháp lý để tránh đưa tin hiểu lầm ch dư luận

trang

Đến khi người ta thấy rằng việc "mở miệng" là bất lợi thì "im lặng là vàng". Phương Nga đang thực hiện theo "chiêu" của ai đó đã chỉ bảo. Không có bằng chứng, vật chứng, tất cả chỉ bằng sự lập luận dựa trên những thông tin do hai bên cung cấp, nay chỉ có thông tin một chiều thì coi như "huề".

van cuong

Tôi thấy ông Cao toàn Mỹ có dấu hiệu không trung thực trong lời khai, rất có khả năng ông này dùng tiền để đòi lại tiền.

baclam

Tại sao luật sư 2 bên không thương lượng lẫn nhau chính thức trước mặt quan toà, để đi đến kết quả cho nhanh, chẳng hạn bồi thường (trả lại) 50%. Như vậy là win-win cho cả 2 bên, còn hơn là một bên thắng 100% và một bên thua là mất tất cả, trong khi đó phien toa sẽ còn kéo dài mà chưa biết ai thắng ái thua.

Quang Vinh

Vụ án bị đẩy đến là vụ án hình sự chứ không còn là vụ án dân sự nên không còn thương lượng được nữa. Mọi việc đã bị đẩy vượt qua mọi giới hạn, cả chuyện tạo hồ sơ giả và từ chối gọi nhân vật Mai Phương và Lữ Minh Nghĩa ra đối chất trước tòa. Phía CTM và những người giúp CTM quá tin tưởng vào sự chắc thắng nên không chịu dừng bước, và chính họ, cả CTM và những người giúp đỡ CTM tự đặt dao vào cổ mình.

Ngọc

Trong tư duy hiện nay, khi cơ quan tố tụng đã có trong tay hồ sơ (dù hồ sơ được lập do dụ cung, bức cung), mọi cố gắng bào chữa của người bị cáo buộc thường bị xem là "không thành khần khai báo,quanh co chối tội", nên sự im lặng của Phương Nga có lẽ phù hợp.

thanh

Chỉ sợ rằng chân lý bị phủ định bằng đồng tiền thôi. Tiền có thể mua được mọi thứ trên đời kể cả nhân cách... !

Dương Văn Huệ

Chúng ta đã và đang xem Người phán xử bản thực. Chưa bao giờ chúng ta nôn nóng để xem kết quả tuyên án như vụ án này. Thể hiện của ngành tư pháp trong vụ án này rất nghiệt ngã, vì niềm tin sống còn của một chuyên chế với mọi người dân.

NGUYỂN THÁI THUẬN

PHƯƠNG NGA IM LẶNG-PHEP THỬ CHO TÒA,buộc tòa phải tìm raự thật vụ án,khi BỊ CÁO LẨN BỊ HẠIcó hai bản khai gần như giống nhau. TÒA CŨNG NHƯ NHỮNG NGƯỜI THAM GIA TỐ TỤNG phải tháo bỏ nút thắt nầy. Mặc dù,luật cho phép SUY ĐOÁN VÔ TỘI CHO BỊ CÁO. Nhưng luật cũng buộc KHÔNG BỎ SÓT TỘI PHẠM,VÀ KHÔNG LÀM OAN NGƯỜI VÔ TỘI. Cuan tố tụng vận dụng pháp luật,phải tuân thủ những qui định pháp luật nầy. TRONG VỤ ÁN PHƯƠNG NGA. PHƯƠNG NGA dùng lợi thế QUYỀN IM LẶNG. Phải chăng,PHƯƠNG NGA hy vọng tòa SUY ĐOÁN VÔ TỘI. Tôi nghỉ rằng,tòn phải khó khăn vận dụng pháp luật một cách khách quan nghiêm khắc,nếu PHƯƠNG NGA có tội,vẩn phải buộc tội,dù PHƯƠNG NGA CÓ IM LẶNG. ĐÓ LÀ BẢN LỈNH ĐẦY TÍNH NGHIỆP VỤ CỦA TÒA. CHÚNG TA HẢY CHỜ XEM? .

Quang Vinh

Sự im lặng của PN, câu nói "không tin ai", 2 bản khai "sinh đôi", Tòa từ chối đưa nhân vật Mai Phương ra đối chất chính là PHÉP THỬ cho lòng tin vào công lý trước tòa.

Hiện thêm bình luận

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM