Người nghiện là bệnh nhân đáng thương hay đối tượng cần xử lý?

Bạn đọc

Người nghiện là bệnh nhân đáng thương hay đối tượng cần xử lý?

(PLO)- Nếu coi người nghiện là đối tượng cần xử lý thì sẽ có những quy định mang tính cưỡng chế để bắt buộc họ đi cai nghiện một cách nhanh chóng chứ không phải “thong thả” như hiện nay.

Bản tin liên quan


Các con nghiện vô tư tiêm chích ma túy giữa đường phố TP.HCM. Ảnh: TL-HK

Những ngày này, dư luận đang theo dõi sát sao những diễn biến xung quanh câu chuyện quản lý người nghiện đang gặp hàng loạt vướng mắc khiến hàng chục ngàn, trăm ngàn người nghiện đang "tung tăng" ở ngoài xã hội và không ít người trong số đó gây hại cho cộng đồng. Những hệ lụy về tình trạng con nghiện tràn ngập thành phố đe dọa cuộc sống của người dân, chúng tôi xin không nêu lại. Những nguyên nhân dẫn đến tình trạng nghiện đầy đường mà không cách nào đưa họ đi cai nghiện bắt buộc, chúng tôi cũng xin không nhắc đến nữa.

Nhưng từ thực trạng nóng bỏng này, một câu hỏi được xới lại: Phải xem người nghiện là bệnh nhân đáng thương hay đối tượng cần xử lý? Bởi vì chọn câu trả lời nào cũng sẽ ảnh hưởng rất lớn đến quan điểm xây dựng khung pháp luật để xử lý người nghiện - vấn đề nhức nhối hiện nay.

Người nghiện là bệnh nhân đáng thương

Khi thảo luận về sửa đổi Luật phòng, chống tham nhũng (tại kỳ họp thứ 3, QH khóa XII, tháng 5-2008), quan điểm coi người nghiện là người mắc bệnh mãn tính, chịu sự ảnh hưởng của ma tuý chiếm đa số, chỉ có thiểu số đặt lại vấn đề. Theo đó, nhiều đại biểu cho rằng phải coi người nghiện là bệnh nhân vì trong nhiều nguyên nhân dẫn đến nghiện ma tuý có người do bị sức ép công việc, sức ép xã hội, có người thấy bế tắc trong cuộc sống, có người do bồng bột đua đòi và không làm chủ được mình.

Trương Tấn Thọ (trái) và Dương Phú Lợi là đối tượng tham gia vụ cướp gây tử vong cho một cô gái xảy ra hồi tháng 8-2014. Cả hai đều nghiện ma túy đá.

Nói về sự “đáng thương” của những người nghiện, có đại biểu phân tích khi mắc nghiện ma tuý, người nghiện không chỉ bị huỷ hoại về thể xác mà còn bị huỷ hoại về tinh thần. Bên cạnh đó người nghiện còn chịu nhiều sức ép như sự kỳ thị trong xã hội, cộng đồng, thậm chí ngay cả các thành viên trong gia đình, nghiêm trọng hơn khi mắc nghiện nặng người nghiện ma tuý thường không làm chủ được lý tí, không kiểm soát được hành động của mình. Chính vì vậy mà cần xem người nghiện ma tuý là một loại bệnh và những người nghiện ma tuý cần được chữa bệnh và Nhà nước cần có biện pháp hỗ trợ người nghiện chữa bệnh, điều đó thể hiện quan điểm nhân văn, nhân đạo.

Cảnh báo về một “thảm họa quốc gia”

Trong khi đa số ý kiến đồng tình với quan điểm phải coi người nghiện là bệnh nhân thì chỉ có một ý kiến không đồng tình, như PLO đã thông tin. “Trong điều kiện của nước ta hiện nay và trong tình hình ma tuý hiện nay thì chưa nên đặt vấn đề như quan điểm này. Nếu như đây trở thành một quan điểm chính thống của Quốc hội để xây dựng luật và tới đây sửa tiếp Luật Hình sự, Luật Tố tụng hình sự sẽ trở thành một vấn đề rất nguy hại cho xã hội. Tôi đồng tình là phải có quan điểm nhân đạo, hỗ trợ, giúp đỡ người nghiện, nhưng đối với chúng ta thì phải theo từng nấc thang tiến bộ của xã hội đến đấu, kinh tế phát triển đến đấu, ý thức tự giác của dân đến đâu, ý thức dân luật đến đâu chúng ta làm đến đó, đừng nói vội”- đại biểu Trần Bá Thiều (Hải Phòng) phân tích.


 Ngày 1-10-2014, người dân TP rúng động vì vụ trọng án giết người phân xác phi tang. Cả hung thủ lẫn nạn nhân đều nghiện ma túy.

Đại biểu này cũng cho rằng không nên bãi bỏ Điều 199 BLHS (quy định tội sử dụng ma túy trái phép) bởi theo ông , điều luật này đang có một giá trị phòng ngừa rất tích cực, tại sao lại bỏ điều này đi. “Tôi thấy đây là một vấn đề hết sức mạo hiểm. Quan niệm rất nhân văn, rất tiến bộ nhưng không phù hợp với điều kiện hiện nay và sẽ là một thảm họa quốc gia nếu chúng ta bỏ cái này. Tôi xin cam đoan với các vị đại biểu Quốc hội như vậy. Nếu các vị đặt là vấn đề như hiện nay, còn sau này tiến bộ lên và phát triển lên, chúng ta sẽ tính toán tính thế nào cho hợp lý”- ông cảnh báo.

Quan điểm của bạn thế nào?
Chính vì quan điểm xây dựng luật dựa trên nhận thức “người nghiện là bệnh nhân” nên một loạt các quy định pháp luật trong Luật phòng, chống ma túy, Luật xử lý vi phạm hành chính, Bộ luật hình sự… đã được thiết kế theo hướng cực kỳ nhân đạo, nương nhẹ với những người chẳng may dính vào cái chết trắng.
Cụ thể nhất là QH đã bãi bỏ điều 199 BLHS quy định về tội “sử dụng trái phép chất ma túy” và từ năm 2010 trở đi, người sử dụng ma túy cứ “vô tư đi” vì họ không thể bị coi là tội phạm. Đồng thời, QH cũng ban hành quy trình đưa người nghiện vào trại cai nghiện bắt buộc phải trải qua nhiều giai đoạn với những thủ tục khó hơn lên trời như: phải qua giai đoạn giáo dục tại xã phường, sau đó phải trải qua giai đoạn cai nghiện tại cộng đồng (từ 6-12 tháng) và cuối cùng phải được quyết định bởi thủ tục tố tụng tại tòa án.

Những quy định ấy có mục đích tốt nhưng dường như chưa thực sự phù hợp với thực tiễn VN nên đã gây quá nhiều hệ lụy. Hệ quả là chỉ riêng ở TP.HCM gần một năm qua, số người nghiện đã tăng thêm 7.000 người, nâng số người nghiện tại TP lên 19.000 người. Và theo Thiếu tướng Phan Anh Minh, PGĐ Công an TP, “do không được đưa đi cai, người nghiện tụ tập thành băng nhóm, tổ chức các vụ phạm pháp hình sự”.

 


Lưu Văn Lộc cầm đầu một nhóm cướp nghiện hàng đá bị công an bắt giữ vào tháng 8-2014. (Ảnh do cơ quan công an cung cấp)

Vậy theo bạn, chúng ta nên ứng xử với người nghiện như thế nào để vừa đảm bảo tính nhân văn đối với bản thân người nghiện, vừa bảo vệ được lợi ích chung của xã hội? Người nghiện là bệnh nhân đáng thương cần được nâng niu, giúp đỡ với những quy trình thủ tục phức tạp, kéo dài hay họ là đối tượng đặc biệt cần những biện pháp xử lý cương quyết, nhiều khi mang tính “áp chế” để bảo vệ cuộc sống yên bình của cộng đồng? Theo bạn, xử lý nhân đạo với người nghiện như hiện nay kết quả đạt được có tương xứng với những bất an mà cả xã hội phải gánh chịu? Quy trình xử lý người nghiện cần phải điều chỉnh thế nào để phù hợp với thực tiễn?

PLO kính mời quý bạn đọc tham gia đóng góp ý kiến, nhằm tìm ra một giải pháp hiệu quả nhất để vừa đảm bảo an toàn cho xã hội nhưng cũng giúp những người chẳng may dính vào ma túy có thể sớm hòa nhập cộng đồng, trở thành người sống có ích. Mọi đóng góp xin gửi về plo@phapluattp.vn hoặc ở phần bình luận dưới bài viết này. Chúng tôi rất mong nhận được nhiều ý kiến của quý bạn đọc cả nước.

Sử dụng ma túy không phải tội phạm

Từ 1-1-2010 trở về trước, ở Việt Nam, việc sử dụng ma túy trái phép bị coi là tội phạm với mức phạt đến 5 năm tù. Cụ thể, Điều 199 Bộ luật hình sự 1999 quy định như sau: 

1. Người nào sử dụng trái phép chất ma túy dưới bất kỳ hình thức nào, đã được giáo dục nhiều lần và đã bị xử lý hành chính bằng biện pháp đưa vào cơ sở chữa bệnh bắt buộc mà còn tiếp tục sử dụng trái phép chất ma túy, thì bị phạt tù từ ba tháng đến hai năm. 

2. Tái phạm tội này thì bị phạt tù từ hai năm đến năm năm.

Sau đó, với quan điểm coi người nghiện là bệnh nhân chứ không phải tội phạm, QH đã bãi bỏ điều luật nói trên. Có lẽ đây cũng chính là một nguyên nhân dẫn đến tình trạng người nghiện công khai hút chích tại TP.HCM mà báo chí đã nhiều lần phản ánh.

PLO

BÌNH LUẬN

Huỳnh thị Kim Anh

Chỉ nghe nói biện pháp cai nghiện cho đối tượng lang thang không nơi cư trú,còn đối tượng có nơi cư trú đang sống với gia đình thì sao không nghe đề cập tới,số này mới nhiều chẳng lẻ bỏ sót.Tôi rất muốn biết.Xin pháp luật giải đáp dùm.

Phạm Trần Kiều

Người nghiện là đối tượng phải xử lý

Cần phải xem xét góc độ "đáng thương" lại - nếu để người nghiện như tình trạng hiện nay, dù chiếm % nhỏ trong xã hội nhưng gây ra bao nhiêu thảm họa, bi kịch, và đủ mọi hệ lụy khác - dẫn đến sự "đáng thương" cho cộng đồng dân cư chiếm % đa số.

Vậy nên, không thể xem xét người nghiện ở khía cạnh "nhân quyền" vậy được vì sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến nhân quyền của đa số công dân còn lại.

Nếu có một nghiên cứu thực sự, tin rằng % không tái nghiện rất thấp, mà tái nghiện và phạm tội hình sự lại chiếm đa số. Còn việc cắt cơn, thực sự không quan trọng, chả cần đến thuốc này thuốc nọ, trên thực tế chỉ cần cách ly 1-2 tuần là con nghiện cắt cơn thôi. Nhưng việc không tái sử dụng mới đáng nói, liên quan đến nghị lực, môi trường, việc làm... xã hội khi chưa có phương án giải quyết được thì, có lẽ cần biện pháp cách ly để đảm bảo ổn định xã hội.

TRẦN THẾ HÙNG.

Giữa người nghiện ma tuy và người bị bệnh tiểu đường, ai đáng thương hơn ai!?

thongly

theo tôi nên cai bằng methanol khi cắt được nếu tái nghiện là coi như đi luôn phương pháp này vùa nhân đạo vừa có tính răn đe.gia đình và xã hội đỡ phải ghánh nặng.

Nguyễn thành Tâm

Theo tôi cần phải cai nghiện bắt buột nếu như không có tiền bảo lãnh. Hết thời gian bảo lãnh nếu còn nghiện thì phải cai nghiện bắt buột

HuyNam

.." @ Lan, niemtin, ruàcon, Bình an, Ý Kiến Quá Chuẩn." Góp Ý để có Tiếng nói Chung với Độc giả PLO, Sai lầm của từng Cá Nhân không thể đổ lỗi bởi tại bởi vì môi trường xấu của Xả Hội,,. Cũng Không được nói là do trình độ của Những Người Không sai phạm là Cao hay Những Người Có sai lầm là thiếu hiểu biết hay tại không được Xã hội quan tâm mà còn khinh bỉ mỉa mai, vì đây sẽ lại là việc phải bàn về ĐẠO ĐỨC Xã Hội rồi, Những Suy Nghĩ này dẫn đến những Xung Đột trong Tư Tưởng Không Cần Thiết trong khi Bàn để cùng Góp Ý xử lý sự việc này. Đại biểu là Đại diện Nhân Dân, soạn thảo các Văn bản Pháp Luật để Bảo Vệ và Xây dựng Quốc Gia, Phòng Chống ngăn chặn các Hành vi Tội phạm để Bảo Vệ An Ninh cho Cộng đồng Xã Hội Người Dân trong Nước,... Việc Cần Phải Làm khi có Những Phát Hiện Luật Không còn Phù Hợp với An ninh Trật tự Xã hội Ảnh hưởng đến Cuộc sống Công ăn Việc làm của đông đảo từng lớp Người Dân, Khi đã có những phản ứng, ý kiến đóng góp về những việc nghiêm trọng ảnh hưởng chung dẫn đến Thảm Họa Quốc Gia,.. thì những Kỳ Họp kế tiếp sẽ phải đề xuất để xem xét lại nếu cần cũng phải thay đổi ngay,.. Vấn đề này không phải là không thay đổi được, và cũng đâu phải là Ý đóng góp của 90 triệu dân, khi Luật này được đưa ra...! Ý Kiến của các Bạn nêu trên, Tôi đã thấy Quá Chuẩn,.. Chỉ góp thêm,.. Trước hết đúng tình đúng lý luôn, BỆNH là phải chạy chữa, gọi là Người Bệnh cũng phải được quản lý Tập trung để chữa trị,, vì Không Gia Đình nào có đủ Kinh nghiệm chạy chữa chăm sóc, Phương tiện, Chỉ phí để có thể chạy chữa cho người Thân con Em được, nếu có chắc cũng không Ai lại Tự Bôi Nhọ vào Mặt Mình đâu,.. thà là nói đi làm xa thì cũng dễ chịu hơn,.. Còn có hành vi manh động dọa dẫm chứ chưa nói đến việc phạm pháp hình sự thì phải nghiêm trị. Ai có ý kiến khác cứ cho coi đi coi lại vài lần clip các Ma Túy Sĩ vén áo vạch quần nằm ngồi tự chích là thấy âu lo ngay sẽ sợ hãi ngày nào đó sáng thức giấc dậy mở cửa thấy sáu, bảy Em Người Bệnh Cần Phải được Đối Xử Nhân Đạo này được ĐIỀU ĐẾN nằm vạ vật trước cổng nhà Mình nhé,..!! Cứ Nghĩ kỹ đi, mang Quan Tài đến Nhà, đã có rồi đấy. Nhân Đạo phải là những Hành Động Đúng Nghĩa để giúp đỡ Những Người đang trong Hoàn cảnh Không Lối Thoát được Cộng đồng Xã hội chung tay dùng Nhiều Biện Pháp để Bàn Thân cũng phải Cố gắng Thoát dần ra chứ. Đâu có thể được Đặc Cách đối xử như Người Bệnh thoải mải chơi chẳng việc gì phải sợ hãi, chỉ chờ Chết...! Không Hợp Lý Tình.

bùi xuân tứ

ta hãy tìm hiểu,vì sao người ta thích sử dụng ma tuý?theo tôi, người ta thích sử dụng ma tuý vì nó mang lại khoái cảm. mà đã có khoái cảm rồi thì sẽ không bao giờ có thể thiếu và quên ma tuý được.nó ăn sâu vào trong da thịt người nghiện và lượng ma tuý được đưa vào cơ thể đòi hỏi mỗi ngày một tăng.ta cho rằng thế thì chẳng sao vì lúc này ngườ bệnh chỉ cần tăng liều đến lúc thần kinh và cơ thể người bệnh không chịu nổi thì....nhưng nếu người bệnh không có đủ tiền để chi phí cho những lần chích ma tuý đó thì việc phải làm là lừa gạt, ăn trộm, cướp của thậm chí phải giết người thì lúc này người bệnh thành đối tượng phạm pháp. thậm chí lúc chưa cần tiền người bệnh do chịu ảnh hưởng của ma tuý sẽ có những hành vi không kiểm soát được gây hậu quả nghiêm trọng.vì vậy đề nghị nên coi người nghiện vừa là người bệnh vừa là đối tượng cần phải xem xét xử lí

teo

cuộc đời họ đã chấm dứt khi dính vào ma túy còn ích gì cho xã hội nữa đâu.

Bá Đào

Thực tế nhiều mặt cho thấy một cách QUÁ RÕ RANG: NGƯỜI NGHIỆN LÀ ĐỐI TƯỢNG CẦN PHẢI XỬ LÝ THEO PHÁP LUẬT TIÊN TIẾN. Hầu hết con nghiện LÀ TỘI PHẠM- THẬM CHÍ LÀ PHẠM TRỌNG TỘI (GIẾT NGƯỜI, CƯỚP CỦA, ...).

Binh an

Khi xét bất cứ vấn đề gì thì phải xét cả hai mặt tích cực và tiêu cực, nếu mặt tích cực nhiều thì cho đó là điểm tốt, mặt tiêu cực nhiều là điểm xấu, tuy nhiên khi cần biến nó thành luật, thì mặt tích cực phải trổi vượt hơn mặt tiêu cực vì khi thành luật nó sẽ tác động rất lớn đến xã hội. Coi người nghiện là bệnh nhân, thì phải xét theo nhiều khía cạnh: Người đó bị dụ dỗ lỡ lầm và cố gắng để chữa bệnh, không gây hại cho người khác, còn nếu do ăn chơi, đàng điếm, rồi khi mắc không lo chữa mà chỉ lo tiếp tục ăn chơi không kể đến tính mạng của người khác thì đó là tội phạm rất kinh khủng. Nguyên tắc là trong hai điều xấu hãy chọn điều nào ít xấu hơn, coi người nghiện là bệnh nhân thì có vẻ nhân đạo nhưng lại làm cho cả xã hội không thể sống được ai cũng lo sợ thì điều nào nên chọn. Không thể bắt chước những mô hình nước ngoài khi hoàn cảnh xã hội, trình độ văn hóa và dân trí của ta còn nhiều khác biệt.

Hiện thêm bình luận

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM