Muốn làm người tốt lắm mà sợ làm ơn mắc oán

Bạn đọc

Muốn làm người tốt lắm mà sợ làm ơn mắc oán

(PLO)- Không giúp thì áy náy lương tâm mà giúp rồi thì mang vạ. Đừng hỏi sao Lục Vân Tiên thời nay càng ngày càng hiếm.

Bản tin liên quan

Giúp người đi viện, bị đánh dã man

Câu chuyện “Đi trên đường thấy người bị thương liền đưa đi cấp cứu, ra cổng bệnh viện bị chính người mình vừa giúp đánh dã man” đang lan truyền chóng mặt trên mạng xã hội.


Thầy Tôn Long Hạ (Trường ĐH Văn hóa TP.HCM). Ảnh: NGUYỄN TRÀ

Theo chia sẻ, câu chuyện "éo le" này xảy ra khoảng 1 giờ chiều 22-11. Chúng tôi xin được trích đăng dưới đây:

“Một bạn gái đi đến ngã ba Thái Lan, Tam Phước, Biên Hòa để mua cơm thì gặp hai nhóm thanh niên đánh nhau, một số người bị thương và chảy máu khá nhiều.

Cô gái thấy họ chảy máu quá nhiều, sau đó đã đưa xuống BV Long Thành để băng bó vết thương và điều trị.

Cô gái chăm sóc người gặp nạn rất nhiệt tình, chu đáo dù không có thân quen. Thế nhưng sau đó tại cửa bệnh viện, cô gái đó lại bị chính những người mình đã cứu đánh tới tấp dẫn đến thương tích đầy người!

Ngay sau đó cô gái đã có trình báo đến cơ quan công an để giải quyết vụ việc.”

Hiện tại chưa xác thực được tính chân thật của câu chuyện này. Tuy nhiên, nếu bạn nghĩ “làm ơn mắc oán là chuyện đùa” thì nhân đây tôi sẽ kể cho bạn nghe một câu chuyện tương tự. Bạn tôi, thầy Tôn Long Hạ (Phòng Khảo thí và đảm bảo chất lượng, Trường ĐH Văn hóa TP.HCM) chính là nạn nhân.

Hôm đó, anh thấy một cô gái bị tông xe ngã. Kẻ tông trúng cô đã rồ ga bỏ chạy, chỉ còn cô gái ngã trên đất vẫn chưa dậy được. Anh vội vã dừng lại, dựng xe và đỡ cô gái vào lề đường.

“Tôi còn hỏi cổ xem có cần hỗ trợ gì không, bảo gọi liền cho người nhà tới đón, có gì còn đi bệnh viện khám. Chút xíu sau, có người nhà tới, là một người đàn ông. Anh ta không nói không rằng đạp tôi một cái lộn nhào. Tôi xua tay bảo nhầm rồi tôi chỉ là người đi đường dừng lại giúp, rồi những người xung quanh can ngăn nói thêm rằng tôi không phải là thủ phạm, anh ta mới dừng lại. Điều tôi buồn là cô kia cũng không một lời giải thích. Anh kia biết đánh nhầm người cũng không một lời xin lỗi” - thầy Hạ nhớ lại.

Chỉ cần tâm an yên là đủ”

Khi tôi hỏi: “Liệu những lần sau thấy người bị nạn vậy, anh còn giúp đỡ không?”. Anh cười, bảo thực ra anh bị đánh vì giúp người mấy lần rồi, đó không phải là lần đầu.

"Cứ tự an ủi mình người ta nóng nên mới hành động vậy, chứ chẳng lẽ thấy người ta vậy không giúp. Cứ đặt mình vào vị trí người ta để cảm thông thôi. Chỉ cần thấy nhẹ nhõm, về nhà tâm an yên là đủ. Nhưng nhiều khi nghĩ cũng buồn thiệt”, anh bảo vậy.


Đừng hỏi tại sao con người ngày càng vô cảm!

Thực ra những trường hợp giúp người rồi bị chính người mình giúp hại nhiều lắm. Bạn tôi thấy người bị tai nạn xe, đưa vào bệnh viện, nộp cả tiền viện phí giúp để cứu mạng. Vậy mà khi người nhà đến, “ân nhân” lại được một trận no đòn vì bị nghi là kẻ gây tai nạn. Lại có trường hợp nộp viện phí xong bị quỵt luôn vì “nhà nghèo quá không có tiền trả”.

Tôi kể lại những câu chuyện này không phải muốn gieo rắc suy nghĩ tiêu cực. Nhưng…

Trên đời không phải ai cũng nghĩ được như thầy Tôn Long Hạ.

Trên đời không phải ai cũng sẵn sàng giơ tay hỗ trợ người khác mọi lúc, mọi nơi dù bị đòn oan.

Cứ thử đọc những bình luận: “Giờ bỏ đi thì thấy chết mà không cứu lại dằn vặt lương tâm, cứu xong còn ăn cả quả hội đồng quyền cước vào mặt thế thì xin nghỉ thôi, làm ơn mắc oán quá”, “Vì thế nên ra đường cứ theo tiêu chí. Thương người hại mình”… thấy trong lòng vừa buồn mà lại không trách được.

Nếu đám đông cứ nóng giận là hành xử hồ đồ, không xét trước nhìn sau kiểu đánh trước nói sau hỏi sao Lục Vân Tiên thời nay càng ngày càng hiếm. Có khó gì đâu vài câu hỏi lại để minh định vấn đề, hỏi chính người mình nghi ngờ, hỏi những người xung quanh... rất nhiều nhân chứng mà. 

Một người bạn tôi từng nói: “Kể cả đó là thủ phạm gây tai nạn thì ít nhất họ cũng dừng lại đưa mình vào viện, chớ không bỏ trốn. Họ bỏ mình nằm đó biết đâu chết queo rồi!”.

NGUYỄN TRÀ

BÌNH LUẬN

LPT

Mình bảo câu hỏi ôn thi cho bạn không những không được lời cảm ơn còn bị hoạch họe lại là sao không có đáp án rồi không nói rõ ra rồi cho mình là đứa ích kỉ.

Hua Minh

Trời phạt mình mình chịu, xin thưa mình không quởn để lo thể loại này. Bọn côn đồ thuộc thể loại nào mới đánh nhau, quởn đâu mà lo.

Trần Đăng Ẩn

Nếu biết người bị nạn và cả người nhà của họ là người đàng hoàng thì sẵn sàng giúp, còn như các trường hợp đánh lại ân nhân như bài báo nói thì quên khẩn trương, sống chết kệ thây họ. Nhưng cái khó là có giúp rồi mới biết họ là người thế nào.

Công Luận

Tôi là giáo viên xin góp câu chuyện này. Khoảng năm 2002 khi đi dạy về khoảng hơn 11 giờ rưỡi gần hè trời nắng chang chang, một thanh niên đi xe đạp té ngã giữa đường đoạn ngã 3 Ngx Trãi Ngx Lương Bằng Liên Chiểu, tôi dừng xe ( ai cũng đi qua hết) đỡ dậy, tên này nhìn mình nói: ĐM mi tông tau rồi đấm túi bụi, mình la làng bỏ chạy. May có nhà hàng xóm cạnh đường. Thôi một lần là tởn tới già.

Ngô Văn Minh

Cứ đà này, người tốt chẳng bao lâu nữa sẽ tuyệt chủng! Buồn! ...

Kgb

Vụ bị đòn oan có mà đầy. Còn thêm vụ bị công an hoạnh họe nữa kìa mới.. rách việc. Mà sao các bác lại suy nghĩ.. nông cạn thế, này nhé! Cứ lập luân: ồ tai nạn đâu phải do mình gây ra, may quá không phải mình sau đó thở phào thoát khỏi đám đông hiếu kỳ rồi và tai nạn là cảnh báo sinh động nhất đến ý thức của người khác với bản thân phải hết sức cảnh giác và phòng ngừa...đến lúc xui thì ráng chịu thôi. Nếu suy nghĩ mạch lạc thế thì chả có gì phải áy náy với lại còn bao việc phải lo hơi đâu mà đeo cái ách vào cổ cho mang họa, lại rách hết việc. Đã có người khác rảnh rỗi hay những người tu hành, từ thiện lo.

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM