Không chửi tục: Người lớn nên làm gương

Bạn đọc
Hôm rồi tôi đón đứa cháu nội học cấp II về, chuông báo hết giờ vang lên, học sinh nhốn nháo chạy ùa ra cổng, hàng loạt tiếng chửi vô tư thốt ra trong lúc cháu tôi đùa giỡn với bạn.

Tôi giật mình, những từ cháu tôi nói thường vợ chồng anh T. hàng xóm của con dâu tôi hay dùng. Gia đình này hay cãi nhau, mỗi lần như thế họ hay mạt sát nhau.

Lần khác, cháu tôi xin ra quán net và tôi bắt gặp cháu đang xem phim bạo lực đánh đấm, chửi nhau theo kiểu xã hội đen. Tôi có người bà con ở Gia Lai, vợ chồng chú ấy không biết bất đồng với hàng xóm chuyện gì mà hai nhà chửi nhau không chừa một ngôn từ nào, cả xóm kéo nhau đứng xem, trẻ em càng tò mò hiếu kỳ.

Tôi nghiệm ra nhiều điều. Người lớn chúng ta hay la cà quán xá ăn nhậu, gây nhau bằng những ngôn từ nặng nề, hoặc tán phét cũng mào đầu bằng tiếng chửi, trẻ nghe được và bắt chước ngay, chưa nói đến là do phim ảnh bạo lực lan truyền, game tiêu cực mà chúng ta đang dễ dãi cho con cháu tiếp xúc, làm sao ta giáo dục trẻ tốt lên được! Nếu sự giáo dục của gia đình lơ là, đại khái thì trẻ nhiễm thói xấu ở ngoài xã hội là điều không thể tránh khỏi. Nếu người lớn hành xử thiếu trách nhiệm, thiếu văn hóa thì đó là mầm mống gây tính cách xấu cho lớp trẻ.

 Chúng ta phải có trách nhiệm thì lớp trẻ mới noi theo, bắt đầu từ cách giao tiếp, ăn nói. Không thể muốn nói gì nói, muốn làm gì làm, bởi ta không thể nào dạy con cháu mình lễ phép, dạ thưa trong khi bản thân mình cục súc, thô tục.

 VIẾT TUẤN (Ngô Tất Tố, quận Bình Thạnh, TP.HCM)

Trước đây những lời nói thô tục, văng bậy hầu như chỉ xuất hiện ở những người được cho là “ít học” nhưng giờ đây nó đã tràn lan ở khắp nơi. Mỗi buổi chiều khi đón đứa con trai đang học lớp 7 tan trường về, tôi đều nghe thấy những tiếng chửi của các vị phụ huynh, phần nhiều là các ông bố mỗi khi họ vô tình va chạm nhau. Những lời lẽ ấy đôi khi còn được phát ra từ các quý ông chân đi giày tây, quần tây, áo sơ mi đóng thùng rất lịch sự. Họ văng tục mà không quan tâm là mình đang ở cổng trường và có nhiều học sinh, kể cả con cái mình nghe thấy.

Cả khi dừng chờ đèn đỏ ở các ngã tư, ngồi trong quán cà phê, nhà chờ xe buýt hay ngồi trên xe buýt, tôi đều dễ dàng nghe thấy tiếng chửi. Hôm nọ tôi đang ngồi uống cà phê với đồng nghiệp, một thanh niên ăn mặc bảnh bao bước xuống từ chiếc xế hộp đi vào quán, vừa ngồi xuống, câu đầu tiên anh ta nói với bạn là một từ khá thô lỗ. Có bữa phải đi làm bằng xe buýt, tôi nghe hàng loạt câu nói tục của một nhóm học sinh cả nam lẫn nữ mặc đồng phục học sinh THCS, đang bàn luận về một bộ phim nào đó sắp ra rạp. Tôi cảm thấy lo lắng cho đứa con trai 13 tuổi của mình, biết đâu ra ngoài con cũng như thế dù tôi vẫn rất quan tâm nhắc nhở.

THÚY VI (Nguyễn Thị Thập, quận 7, TP.HCM)

BÌNH LUẬN

pham tan minh

Chửi thề, nói tục giờ đây có lẻ đang trở thành một tiêu chí để khẳng định bản thân mỗi người, thậm chí nếu mình không muốn làm vậy thì bị cho là "lúa". Nó đang trở thành thói quen của rất nhiều người, trí thức, doanh nhân, nhân viên văn phòng, công nhân, giới bình dân, kể cả một số giáo viên... giận dữ, cải vả chửi đã đành, đằng này vui cũng chửi, buồn cũng chửi, kêu tên nhau cũng chửi. Bản thân tôi đã từng chứng kiến cha mẹ kêu dạy con cái cũng chửi, mình góp ý thì càng giật mình hơn "Đ.m, không chửi nó vậy thì nó không nghe đâu mày ơi" - "hết thuốc luôn"!!!!
Hậu quả của việc này thì không chỉ bêu xấu con người Việt Nam mà nó còn khiến chúng ta trở nên "bất cần đời" hơn, hung hăng hơn, là nguyên nhân của không ít sự việc đáng tiếc, kể cả mất mạng chỉ vì lỡ lời...
Thiết nghĩ những tiếng chửi thề của các bậc phụ huynh, các cháu học sinh ngày càng phổ biến đang dần phá hỏng nếp sống nhân nghĩa, trọng tình, nền tảng đạo đức của gia đình, xã hội...
Tuy chậm nhưng chúng ta phải kiên quyết xóa bỏ vấn nạn này. Các cấp, các ngành, nhất là ngành giáo dục, ngành văn hóa cần phải vào cuộc một cách quyết liệt. Cần định nghĩa rõ ràng thế nào là chửi thề, nói tục để đưa ra các hình thức xử lý, xử phạt tương xứng. Nhà trường phải tăng cường thường xuyên giáo dục nhắc nhở không chỉ với học sinh mà cả giáo viên, phụ huynh... Các bậc phụ huynh đừng nên cho đây là việc nhỏ mà chính nó đang gặm nhắm chính gia đình mình. Ông bà đã nói "tu thân, tề gia" sau đó mới có thể an tâm làm việc khác được - Mạn phép nêu lên vài ý kiến.

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM